vietnamese Tiếng Việt english English Giới Thiệu
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Hình chỉ có tính chất minh họa
Khi nữ nha sĩ… nhổ sạch răng người yêu cũ
Trong trường hợp này không biết phải trách người phụ nữ quá nhẫn tâm hay cười cợt gã đàn ông quá… đần độn.
Số là chỉ mới đá cô người yêu cũ là nha sĩ Anna Mackowiak để chạy theo bóng hồng mới được vài ngày, anh chàng 45 tuổi Marek Olszewski ở Ba Lan lại lò dò quay lại phòng khám của nàng để… điều trị chiếc răng sâu.
Hệ quả là sau khi cho “tình cũ” 1 liều thuốc mê khá mạnh, khiến anh ta ngủ say như chết, kẻ hận tình cứ thế mà thong thả nhổ từng chiếc răng của “chàng” ra, cho đến cái cuối cùng.
Khi tỉnh dậy, Marek thấy miệng của mình đã được băng bịt kín kèm theo cảm giác… trống vắng là lạ thế nhưng cô người yêu cũ đã lập tức trấn an anh rằng đó chỉ là tác dụng phụ của thuốc gây tê.
Trở về nhà và yên tâm ngủ ngon đêm ấy, thế nhưng sáng ngày hôm sau khi tỉnh dậy, mở miếng băng che miệng rồi nhìn vào gương, Marek không thể tin vào mắt mình được nữa. Anh chàng đẹp mã giờ đây móm mém như 1 ông già, chỉ có lợi chứ không còn răng.
Ngay lập tức, Marek Olszewski khởi kiện cô người yêu cũ trong một vụ án hi hữu và hài hước nhất từ trước đến nay tại thành phố Wrocław này.
Nữ nha sĩ thất tình nói: “Tôi đã cố tập trung vào công việc của mình và không để cảm xúc lấn át, nhưng khi nhìn anh ta nằm đó, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là: “Thằng khốn!”, và tôi quyết định nhổ sạch răng hắn”.
Sau khi sự việc bị phanh phui, Anna Mackowiak không những bị tước giấy phép hành nghề mà còn phải hứng chịu hình phạt có thể lên đến 3 năm tù giam.
Còn kết cục cho “kẻ phụ tình” Marek Olszewski thì cũng chẳng tốt đẹp gì hơn. Nếu không muốn phải… húp cháo suốt đời thì anh chỉ còn cách là trồng lại cả hàm răng giả, mà điều này có thể tiêu tốn một gia tài kha khá.
Chưa hết, cô người yêu mới cũng vội vã “đá” chàng với lí do: “Chẳng thể yêu nổi một người đàn ông không có … răng”.
Hận tình, chồng cũ “mách” bố mẹ vợ chuyện con gái họ bị đồng tính
Khi hôn nhân tan vỡ và hai vợ chồng đang tranh giành quyền nuôi con, anh đã gửi cho bố mẹ vợ bức ảnh con gái họ trong trạng thái khỏa thân đang “quấn quýt” với người tình đồng tính của mình.
Khi hôn nhân tan vỡ và hai vợ chồng đang tranh giành quyền nuôi con, anh đã gửi cho bố mẹ vợ bức ảnh con gái họ trong trạng thái khỏa thân đang “quấn quýt” với người tình đồng tính của mình.
Một khi đã bị phụ bạc thì nhà khoa học hay kẻ bán dạo cũng đều chăm chăm vào một mục tiêu duy nhất là trả thù mà thôi.
Tomasz Dyl, 35 tuổi, một nhà nghiên cứu tại trường đại học danh tiếng Cambridge mới bị vợ cũ kiện ra tòa vì tội quấy rối gia đình cô.
Khi hôn nhân tan vỡ và hai vợ chồng đang tranh giành quyền nuôi con, anh này đã gửi cho bố mẹ vợ bức ảnh con gái họ trong trạng thái khỏa thân đang “quấn quýt” với người tình đồng tính của mình. Tiện thể, Tomasz cũng email bức ảnh này cho vợ cũ là Olga Kunka-Dyl với lời đe dọa:
“Trước khi định hủy hoại danh tiếng của tôi, cô làm ơn nghĩ kĩ xem điều đó có đáng để trả giá bằng việc cho toàn bộ gia đình và hàng xóm của cô xem bức ảnh này không?”.
Sau khi nhận được bức ảnh đó, cha mẹ của Olga đã bị shock đến mức sức khỏe suy sụp trầm trọng. Được biết anh chàng còn “khủng bố tinh thần” vợ cũ bằng hàng loạt thư từ, cuộc gọi và tin nhắn đe dọa.
Trước tòa, Tomasz biện hộ rằng mục đích anh gửi bức ảnh đó cho gia đình cô chỉ là để chứng minh không phải anh bỏ vợ con theo người phụ nữ khác mà chính mối quan hệ bất chính kì quái này của Olga là nguyên nhân khiến hạnh phúc gia đình tan vỡ.
Đem vợ lên mạng… bán đấu giá vì ghen tuông
Sau 26 năm chung sống và có với nhau 2 mặt con, một ngày đẹp trời, anh chàng Paul Osborn ở Anh Quốc vô tình mở hộp thư của vợ là Sharon ra và phát hiện bí mật động trời về chuyện ngoại tình của cô ta với gã đồng nghiệp Richard.
Họ liên tục thư từ qua lại, nói với nhau những lời yêu đương mặn nồng và thậm chí còn lên kế hoạch lãng mạn cho tương lai. Điên tiết, Paul thu dọn hết quần áo của vợ, tống vào vali rồi đuổi cô ra khỏi nhà.
Tuy nhiên, 3 tuần sau, khi cơn giận đã nguôi ngoai, anh lại nhận ra mình vẫn còn yêu vợ và đã quen với việc luôn có cô ở bên. Thêm vào đó, thương 2 đứa con nheo nhóc và chẳng muốn làm tan nát gia đình, anh đồng ý tha thứ cho Sharon, để cô được quay về nhà.
Ấy thế mà chị vợ lăng nhăng vẫn chưa “chừa”, chỉ 1 tuần sau, Paul lại phát hiện ra Sharon vẫn tiếp tục thư từ qua lại với tình nhân. Trong cơn tức giận, lại biết mình chẳng đủ can đảm để ly hôn, ông chồng nhu nhược quyết định trả thù.
Anh đăng lên trang web bán hàng trực tuyến lớn nhất thế giới ebay bức ảnh vợ mình trong trạng thái vô cùng thiếu duyên dáng: vừa ngoáy mũi vừa cười nhe răng. Paul quyết định bán đấu giá… vợ với giá khởi điểm là … 1 xu, kèm theo dòng miêu tả đầy cay đắng:
“Đây là bà vợ dối trá của tôi, sau 26 năm chung sống đã ngoại tình với 1 đồng nghiệp nam. Đừng ai trả giá cho cô ta vì cô ta chẳng đáng giá 1 xu”.
Ấy thế mà, “món hàng” có 1 không 2 này bỗng chốc trở nên cực kì nổi tiếng, thu hút được sự chú ý của cư dân mạng khắp thế giới và được trả giá lên đến… 500 bảng Anh. Ân hận trước vụ “lùm xùm” mà mình đã gây ra, Paul cuối cùng quyết định gỡ bỏ mẩu rao vặt bán đấu giá vợ này.
Tuy nhiên sự việc đã quá muộn vì toàn bộ những thông tin cá nhân của Sharon như tên tuổi, nơi làm việc và số điện thoại công ty đều đã bị tiết lộ và cô vợ không ngớt bị quấy rầy bởi những kẻ rỗi việc.
Nguồn internet !

Góc Cuộc Sống

Các bạn VN thân mến!
Sau một thời gian tạm xa VN và gia đình để đến với Israel, nơi có số người Do Thái sinh sống đông nhất thế giới, nhờ có được sự giúp đỡ của những người bạn Do Thái và người VN hiện đang sống tại Israel, tôi có thể tóm tắt qua một số thông tin quan trọng để các bạn nắm được.
Trước đây tổng số người Do Thái trên toàn thế giới là 18 triệu người. Do cuộc thảm sát của Hít Le trong chiến tranh thế giới thứ hai, 1/3 người Do Thái đã bị giết chết (lớn nhất là tại Varsovia Ba Lan với 3 triệu người đã bị giết bằng gas và thảm sát ). Hôm nay, tôi đã có mặt tại nơi tưởng niệm vụ thảm sát này, đó là Jad Vasem. Các bạn có thể thấy hình ảnh của tôi cùng với bạn bè từ 25 nước đã tụ hội về đây. Thật đau lòng khi thấy cảnh người chết đói va bị giết có phần giống 2 cuộc chiến tranh chống Pháp, Mỹ mà VN chúng ta đã trải qua. Cho đến nay, khoảng 4 triệu người bị thảm sát đã tìm ra tên tuổi nhờ sự cung cấp của bạn bè khắp thế giới, còn khoảng 2 triệu người nữa vẫn chưa tìm ra tung tích. Giờ đây, tổng số người Do Thái trên toàn thế giới khoảng hơn 12 triệu người, đông nhất là tại Israel với tổng dân số hiện nay trên 7 triệu người. Tuy ít vậy nhưng, vào khoảng giữa thế kỷ 19, 1/4 các nhà khoa học trên thế giới là người Do Thái, và tính đến năm 1978, hơn một nửa giải Nobel rơi vào tay người Do Thái. Như vậy có đến 50% đóng góp cho sự tiến bộ của loài ngưởi chỉ do 0.21% dân số đảm nhiệm.
Theo sự cung cấp tư liệu của ngài Phó thị trưởng TP Jerusalem: IQ TB của người Do Thái vào khoảng từ 110 đến 115. Để so sánh thì IQ TB của thế giới là 100. Sự khác biệt cực lớn vì với mức IQ TB là 110 như người Do Thái thì tỉ lệ những người có IQ đạt mức thiên tài này sẽ lên tới 2,3% (nghĩa là cứ 100 người sẽ có hơn 2 thiên tài). Những tên tuổi lớn của thế kỷ 20 có thể kể đến như bộ óc thế kỷ Albert Einstein, Sigmund Freud, người sáng tạo ra chủ nghĩa Cộng sản Karl Marx, Otto Frisch, .v.v. đều là người Do Thái. Còn hiện nay thì trong tất cả các lĩnh vực của cuộc sống như kỹ thuật, âm nhạc, khoa học, kinh doanh (mỹ phẩm, thời trang, thực phẩm, vũ khí, khách sạn, công nghiệp phim ảnh, kể cả Hollywood và các trung tâm điện ảnh khác), 70% các hoạt động đều do người Do Thái nắm giữ.
Qua tìm hiểu, tôi được biết đòn bẩy khiến người Do Thái đứng đầu tất cả các lĩnh vực là vì ngoài tính cách di truyền của họ thì người Do Thái có tham vọng lớn, ham hiểu biết, tích cực, trí tưởng tượng phong phú, bền bỉ.
Trước khi đến Israel, tôi tự hỏi sao trời lại cho họ những khả năng siêu phàm như vậy, liệu có điều gì trùng hợp chăng, loài người có thể tạo ra những người giống họ không? Tôi cần phải sang thực tiễn, tìm hiểu từ đồ ăn, văn hóa, tôn giáo, sự chuẩn bị khi mang thai, .v.v. và tôi đem so sánh với những chủng tộc khác, đặc biệt là với những gì mà VSK chúng tôi đang làm (bao gồm Viện nghiên cứu giáo dục trẻ thông minh sớm VSK: www.giaoducsom.vn và Trường mầm non Phương án 0 tuổi www.vsk.vn).
Điều đầu tiên khiến tôi mừng nhất là VSK đang làm giống họ ở phương pháp thai giáo theo Phương án 0 tuổi. Chữ 0 tuổi ở đây là để chỉ thời kỳ bắt đầu hình thành thai nhi trong bụng mẹ. Người Do Thái coi đứa bé trong bụng có sự kết nối đặc biệt với người mẹ, do vậy tất cả những gì người mẹ cảm nhận và học được trong thai kỳ chính là để giúp con có trí tuệ vượt trội từ trong bụng mẹ. Tôi phát hiện ra một bí mật tuyệt vời là trên các tờ báo của Israel hàng ngày, bao giờ cũng có trò chơi toán học dành cho bà mẹ mang bầu.
Một bí mật nữa mà tôi quan sát từ cách dạy con của người Do Thái cũng như trong các nhà trẻ là họ thường xuyên hát những bài hát có giai điệu êm ái, du dương trước và trong khi tiến hành 1 hoạt động. Tôi có cảm giác người Do Thái ai cũng là ca sỹ. Qua tìm hiểu, tôi biết phụ nữ mang thai thường chơi đàn, và luôn cố gắng giải toán cũng chồng. Do là người sáng lập Phương án 0 tuổi ở Việt Nam (www.media.laithihaily.vn) nên tôi không thấy lạ khi nhìn người mẹ Israel mang thai luôn mang theo sách toán. Tôi hỏi để trắc nghiệm thì nhận được câu trả lời: “Đúng vậy, tôi làm thế là để đào tạo đứa trẻ từ khi còn trong bụng mẹ như vậy nó sẽ trở nên thông thái về sau.’ Và các bà mẹ mang thai sẽ tiếp tục làm toán cho đến khi đứa trẻ được sinh ra.
Một điều khác tôi nhận thấy là đồ ăn. Đó là lý do vì sao hàng ngày tôi vẫn chia sẻ đồ ăn lên Facebook cho các bạn. Họ ăn rất nhiều sa lát. Còn phụ nữ mang bầu thì rất thích ăn hạnh nhân, chà là cùng sữa tươi. Bữa trưa họ ăn bánh mỳ và cá (không ăn đầu), salad trộn với hạnh nhân và những loại hạt khác vì họ tin rằng thịt cá tốt cho sự phát triển trí não nhưng đầu cá thì không. Về việc ăn cá thì chúng ta thấy Do Thái và Nhật Bản là cùng quan điểm rồi. Thêm vào đó, theo văn hóa của người Do Thái, người mẹ khi mang thai sẽ cần phải uống dầu gan cá. Khi mang thai, họ không ăn thịt vì họ tin rằng thịt và cá khi ăn chung sẽ không tốt cho cơ thể. Salad và các loại hạt là điều bắt buộc, đặc biệt là hạnh nhân. Họ luôn ăn hoa quả tươi trước bữa chính. Lý do là vì họ tin rằng việc ăn bữa chính trước rồi hoa quả sẽ khiến chúng ta buồn ngủ và khó tiếp thu bài ở trường. Điều này khác hẳn với thói quen tráng miệng bằng hoa quả sau bữa ăn của người Việt Nam chúng ta. Đồ ăn cho trẻ cũng luôn trong sự hướng dẫn của cha mẹ. Đầu tiên, hoa quả ăn cùng với hạnh nhân, sau đó là dầu gan cá. Hầu hết người Do Thái đều nói 3 thứ tiếng, ví dụ tiếng Do Thái, Ả rập và tiếng Anh. Từ khi còn nhỏ, trẻ em đã được học đàn piano và violin, và đây là điều bắt buộc. Làm như vậy vì họ tin rằng điều này sẽ làm tăng chỉ số thông minh của trẻ và sẽ khiến con họ trở nên thông minh. Cũng theo các nhà khoa học Do Thái, sự rung động của âm nhạc sẽ kích thích bộ não và đó là lý do vì sao có rất nhiều thiên tài người Do Thái.
Tuần tới, sau lễ Sabbat của người Do Thái, tôi sẽ tìm hiểu thêm hệ thống giáo dục của họ từ tiểu học lên đại học. May mắn thay, tôi có người bạn là giáo viên nên đã được chia sẻ rằng: Từ lớp 1 đến lớp 6, những môn học ưu tiên trẻ em được dạy các môn về kinh doanh, toán học, khoa học. Tất cả trẻ Do Thái đều tham gia vào các môn thể thao như bắn cung, bắn súng, chạy bộ vì họ tin rằng bắn cung và bắn súng sẽ rèn luyện cho bộ não trở nên tập trung vào cách quyết định và sự chính xác.
Ở trường THCS và THPT, học sinh sẽ giảm dần việc học khoa học mà sẽ học cách tạo ra sản phẩm, đi sâu vào những kiểu bài tập thực tế như vậy. Rất nhiều các Công ty đã đặt hàng sản phẩm từ việc nghiên cứu của các trường học.
Trong năm cuối ở trường đại học, sinh viên sẽ được giao một dự án và thực hành. Họ sẽ hoàn thành nếu nhóm của họ có thể tạo ra lợi nhuận 1 triệu USD. Đừng ngạc nhiên, đây là thực tế và đó là lý do vì sao một nửa hoạt động kinh doanh trên thế giới là của người Do Thái. Tuần tới, tôi cũng có lịch hẹn đến thăm thực tiễn tại trường Đại học lớn nhất Jerusalem rồi.
Mấy ngày ở Israel, tôi không thấy các bạn Do Thái của tôi hút thuốc. Qua tìm hiểu thì tôi mới biết ở Israel, hút thuốc là điều cấm kỵ. Nếu bạn là khách thì không nên hút thuốc trong nhà họ, họ sẽ lịch sự mời bạn ra ngoài để hút thuốc. Theo các nhà khoa học ở Đại học Israel, chất nicotine sẽ phá hủy những tế bào cơ bản trong cơ thể đồng thời ảnh hưởng đến gen và DNA (tế bào di truyền) dẫn đến sự thoái hóa bộ não.
Thực sự, nếu tôi không phải là nhà Quốc tế ngữ Esperanto thì tôi sẽ chẳng dễ dàng gì được ngồi quan sát cả ngày cách các trường mầm non của họ đang dạy trẻ. Họ dặn tôi rất kỹ là phải giữ an toàn cho họ, không được post ảnh các bé, không được nêu tên các trường tôi đã đến thăm. Vì là dân tộc thông minh nhất thế giới nên họ luôn bị săn đuổi từ thời Paraoh cho đến Hitler. Tôi biết ơn nhiều lắm những người bạn Do Thái của tôi. Họ đã bỏ cả việc để đưa tôi trải nghiệm thực tiễn. Họ đã bất chấp cả việc vi phạm nội quy là đưa người nước ngoài vào trường học. Hôm nay, một cô giáo bạn tôi đã không đến Jerusalem để gặp tôi theo lịch hẹn. Tôi cầu mong cô ấy không sao vì nếu cô ấy có chuyện gì thì đó là lỗi tôi có mặt ở đó trong ngày giảng chính của cô ấy.
Người Do Thái là dân tộc thông minh nhất thế giới, họ dường như được sinh ra là để làm chủ thế giới này. Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao họ lại thông minh như vậy? Tại sao họ lại được sinh ra với quá nhiều ưu việt như thế? Có phải tất cả đều là tự nhiên? Liệu Việt Nam chúng ta có thể tạo ra những thế hệ ưu việt như thế không? Tất cả câu hỏi trên đều có thể giải đáp được, ngoại trừ câu hỏi cuối cùng vì nó sẽ được trả lời bởi chính các bạn, những con người của dân tộc Việt Nam. Từ nay, chúng ta hãy nhớ thay đổi thói quen ăn uống hàng ngày và cần áp dụng phương pháp giáo dục sớm cho các con của mình. Nếu các bạn cập nhật tin tức liên tục từ Tổng thống Mỹ Obama thì cùng thời gian với chuyến đi Do Thái của tôi, Mỹ đang tổ chức Hội nghị thế giới về giáo dục sớm và đã duyệt chi ngân sách lớn nhất từ trước tới giờ cho vấn đề này. Và nếu để ý kỹ thì những chính sách của Hoa Kỳ trước đây và của Obama hiện tại cũng đều chịu sự ảnh hưởng mạnh mẽ của các nhà tài phiệt người Do Thái đấy các bạn ạ.
Tường thuật từ Jerusalem 2h sáng ngày Thứ bảy Sabbat bởi Lại Thị Hải Lý.
Nếu các bạn thấy bài viết hữu ích thì hãy chia sẻ với cộng đồng để ngày càng nhiều các em bé VN được hưởng thành quả của giáo dục sớm và chuyến công tác của tôi không uổng phí nhé! Cảm ơn các bạn!
(laithihaily.vn)

Góc Cuộc Sống,Kho Tri Thức,Khoa Học



Một cậu bé 3 tuổi tiến đến gần một phụ nữ mang bầu trong khi chờ mẹ cậu khám bác sĩ. Cậu bé tò mò hỏi:

- Tại sao bụng cô to thế?

- À, cô đang có em bé - Người phụ nữ trả lời.

Cậu bé mắt tròn xoe ngạc nhiên:

- Em bé đang ở trong bụng cô à?

- Chắc chắn là như vậy rồi.

- Nó có phải là một đứa bé ngoan không cô? - Cậu bé hỏi tiếp.

- Ồ, dĩ nhiên rồi, cháu ạ.

Cậu bé lại càng ngạc nhiên hơn:

- Thế thì tại sao cô lại nuốt nó vào bụng???

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

Cô giáo ra bài tập cho học sinh : ” Em hãy hát một bài hát ru mà mẹ em thường hay ru em ngủ “. Vôva xung phong :
- Thưa cô em xin hát :
A ru hời ấy hời ru.
Con ơi con ngủ ứ ư cho ngoan
Để mẹ …từ từ đã…
Để mẹ đi …từ từ đã anh..
ơ ớ đi cấy … yên nào anh..
Cô giáo : ??????
Cô giáo dắt học sinh đi tham quan một công trường. Chẳng may trong lúc tham quan có một công nhân ngã từ tầng 2 xuống đất. Cô giáo liền hỏi các học sinh:
- Các em có biết tại sao chú ý bị ngã không?
- Masa: Thưa cô vì chú ý không tuân thủ nguyên tắc an toàn lao động ạ!
- Kolia: Thưa cô có thể chú đang bị ốm ạ!
- Cô giáo: Rất có thể là như vậy, các em có ai còn có ý kiến khác nữa không?
- Vova: Thưa cô vì chú ý chửi mẹ em ạ!
Cô giáo ( mắt chữ A mồm chữ O): “Là sao, cô không hiểu???”
- Vova: Dạ, trước khi ngã chú ý bảo: Mẹ thằng ôn con kia đừng rung giàn giáo nữa!
Một lần Vôva hỏi đứa bạn gái cùng lớp 1
- Mình tè bằng chim còn bạn tè bằng gì?
Đứa bạn trả lời: “mình tè bằng B…”
Vôva lại hỏi: “không biết Cô giáo tè bằng cái gì nhỉ?”
Đứa bạn gái của Vôva liền chạy đi xem, lúc sau nó chạy lại và thì thầm: “Tớ thấy cô giáo tè bằng gì rồi “Cô ấy tè bằng bàn chải”.
Chữ L
Một sáng Vova đến lớp muộn.Cô giáo hỏi:
- Vova tại sao sáng nay em lại đến lớp muộn.
Vova gãi đầu:
- Tại sáng nay em phải ở nhà để cọ L…
Cô giáo nghe xong vừa ngượng vừa tức liền mời bố của Vova đến để gặp riêng.Gặp bố của Vova cô giáo nói:
- Hôm qua cháu Vova đi học muộn,tôi hỏi thì nó bảo phải ở nhà để cọ L…,quá quắt thật.
Bố Vova liền phân trần:
- Dạ,cô giáo thông cảm,nhưng đúng là sáng hôm qua 2 bố con tôi phải ở nhà để cọ L… thật.
Cô giáo Vova thất vọng quá liền đến nhà Vova để gặp mẹ Vova.Sau khi cô giáo kể cho mẹ Vova nghe chuyện xong,bà mẹ Vova thở dài và bảo:
- Dạ cô giáo thông cảm nhưng mà dạo này ở gần nhà tôi có mấy thằng vô công cứ tối đến lại viết chữ L… rất to ở trước cửa.Thế nên sáng ra 2 bố con nó phải cọ sạch mới được đi khỏi nhà!
Chóng lớn
Vova vào phòng bố mẹ và không gõ cửa, và bắt gặp bố mẹ đang yêu nhau.
- Bố mẹ làm gì thế? – Nó hỏi.
- À – bà mẹ trả lời sau giây phút bối rối – Mẹ đang ngồi lên bụng bố để cho bụng bố nhỏ bớt đi.
- Vô ích – thằng bé lắc đầu – ngày mai cô hàng xóm lại sang thổi cho nó to lên thôi,
- ?!!…
Bệnh nhân của bố
Bố của Vova là một bác sĩ. Một hôm đang chơi đùa cùng Natasa ở nhà. Bất thình lình, Natasa mở một cánh cửa tủ và hét lên sợ hãi khi nhìn thấy một bộ xương người.
- Không việc gì cả – Vova nói – Bố tớ cất ở đây lâu rồi.
- Thật không? Tại sao?
- Tớ không rõ… Có thể đấy là bệnh nhân đầu tiên của bố tớ….
Liên tưởng bậy bạ
Trong giờ sinh vật, cô giáo hỏi học sinh:
- Tại sao con cá thờn bơn lại mỏng dẹt vậy?
Vova giơ tay:
- Thưa cô vì nó bị con cá voi “đè lên”!
Cô giáo không kiềm chế nổi:
- Biến khỏi lớp học, và nếu không có phụ huynh thì đừng có quay lại lớp.
Chúng ta tiếp tục buổi học. Thế còn ai biết, tại sao mắt của con tôm lại to và lồi ra thế không?
Vova đã ra tới cửa còn quay lại nói cố:
- Thưa cô, vì con tôm cũng có mặt ở cạnh đó và trông thấy tất cả…
Khoe chú
Natasha, Antô và Vova ngồi nói chuyện.
- Chú tớ là thầy giáo nên ai gặp cũng phải gọi “thầy ơi”.
- Chú tớ còn giỏi hơn, chú tớ làm cha sứ, ai gặp cũng phải gọi “cha ơi”.
- Kém xa chú tớ, ai gặp chú tớ từ xa cũng phải thốt lên “chúa ơi”! – Chú cậu làm nghề gì?
- Chú tớ là… “đầu gấu thôn”!!!…
 Vova trồng… củ cải bên trong Pijama
Vova về già trồng được một giống củ cải cho năng suất rất cao. Ông vẫn thường tự hào rằng củ cải của mình là to nhất
Một hôm thằng con ông đang học trên trường Nông nghiệp của tỉnh về chơi có biếu ông bộ quần áo.
Nó nói rằng:
- Hôm nào nóng nực bố mặc bộ này vào sẽ thấy rất mát. Người ta gọi là bộ Pijama.
Một tối thấy trời nóng quá ông mới đem ra mặc rồi dạo chơi trong vườn củ cải của mình thì thấy thật là mát mẻ trong lòng khoan khoái vô cùng bèn đặt tên cho vườn củ cải của mình là Pijama.
Thời gian sau một hôm nhớ con ông lão khăn gói lên trường tìm.
Khi đi ngang qua một lớp nghe thấy tiếng cô giáo đang giảng về một giống củ cải rất to ông vội chạy vào và kêu lên:
- Củ cải này chưa to, củ cải trong Pijama của tôi còn to hơn nhiều!
- ?!…
 Một ngày đi học của Vova
Hôm nay có đoàn thanh tra đến kiểm tra lớp học, các bạn trong lớp ai cũng chuẩn bị bài rất kĩ, duy chỉ có Vova là…
Giờ sinh vật
Cô giáo đưa ra một câu hỏi:
- Tại sao khi ta bón phân thì cây sẽ lớn nhanh hơn?
- Thưa cô vì… vì cây không chịu nổi mùi hôi thối của phân nên đã lớn vọt thật nhanh ạ! – Vova nhanh nhảu.
- ?!
Giờ tập làm văn
Cô giáo thu bài tập làm văn với đề tài: “Tả con lợn nhà em”. Vova đứng lên xin cô cho khất đến cuối tuần, cô hỏi:
- Sao em chưa làm bài văn xong?
- Dạ… vì bố em đi công tác chưa về ạ!
- À! Chắc là nhờ bố làm hộ chứ gì?
- Không đâu ạ! Chẳng qua em muốn tả cho thật chính xác nên em mới nhảy vào chuồng lợn đo được chiều dài của nó. Còn… cân nặng bao nhiêu thì phải chờ bố em về rồi bắt trói khiêng lên mới biết được ạ.
- !!!
Giờ địa lý
Vova và Tom thảo luận về chủ đề bốn mùa. Tom hỏi Vova:
- Tại sao mùa lạnh, người ta gọi là mùa đông nhỉ?
- Vì vào mùa lạnh mà nằm đông người thì sẽ ấm.
- Thế sao mùa nóng người ta gọi là mùa hè?
- Vì… mùa nóng nằm ngoài hè thì mát. Có thế mà cũng hỏi.
Giờ vật lý
Cô giáo: Khi ta đi biển, nếu chẳng may thuyền bị thủng, nước ùa vào trong khoang thì ta phải làm thế nào?
Vova: Thưa cô phải xử lý thật nhanh kẻo bị chìm, ta đục thêm một lỗ khác lớn hơn để nước chảy ra ngoài.
Kết thúc buổi học, kết quả là Vova đã được cầm tấm “vé” mời gặp riêng phụ huynh với “thành tích” quá “xuất sắc” vừa qua. ..
 Vova và một giấc mơ
Giờ họa, cô giáo dạy các em học sinh lớp hai vẽ trái tim. Cô vẽ mẫu trên bảng xong rồi quay xuống:
- Các em vẽ đi!
Cả lớp bắt đầu vẽ. Riêng Vova không vẽ. Cô giáo hỏi:
- Sao em không vẽ?
- Thưa cô – Vova trả lời – Cô vẽ còn thiếu.
- Thiếu cái gì?
- Áo quần.
- Sao vậy?
- Ở nhà lúc ngủ dậy, em nghe ba em nói với mẹ: “Trái tim của anh ơi, anh mặc áo quần cho em nhé!”
Lần nọ, Vova nằm mơ thấy mình trở thành một ông hiệu trưởng. Trong một buổi nói chuyện với học sinh, ông nói:
- Các em phải biết một điều, đức là cái gốc của con người. Con người có thể thiếu tài nhưng không thể thiếu đức. Xã hội tồn tại được là nhờ vào cái gốc, tức là cái đức. Tài có thể ví như cái áo, đức ví như cái quần. Không bận áo ở trần còn coi được, nhưng mặc áo mà chẳng bận quần thì khó coi ghê lắm….
 Tiếng “chít chít” tế nhị
Trên chuyến xe lam, một anh chàng ngồi cạnh cô gái. Bỗng anh chàng đau bụng muốn “đánh rắm”. Sợ quê, anh cắn răng nín.
Nhưng, nó “đòi” dữ quá. Không biết làm sao, anh bật hát: “Đôi bồ câu trắng bay về đâu?”
Rồi nghiêng mông, phát ra hai tiếng: “Chít, chít”.
Chưa hết, nó còn “đòi” nữa. Bí quá anh lại hát tiếp: “Đôi bồ câu trắng bay phương nào?”
Rồi nhẹ nhàng nghiêng mông: “Chít, chít”.
Bỗng cô gái ngồi cạnh lên tiếng:
- Thả đại cả bầy luôn đi, thả từng đôi một đến bao giờ mới hết?
Cả lớp đang chăm chú nghe giảng, thầy giáo đang say sưa… bỗng một tràng “pháo” ròn tan vang lên. Thầy giáo quắc mắt:
- Ai?
Lớp trưởng Vova nói ngay:
- Thưa thầy anh Joe “đánh rắm” đấy ạ!
- Hỗn! Vova đâu, lấy sổ ra cho nó 2 điểm.
- Thưa thầy, cho vào môn nào ạ?
Thầy giáo suy nghĩ hồi lâu rồi phán:
- Cho vào môn ngoại ngữ.
- Thưa thầy cho vào mục nào ạ?
Thầy giáo còn đang ngắc ngứ thì Vova nói ngay:
- A, em nghĩ ra rồi. Mục kiểm tra miệng….
Vova và miếng sôcôla
Một phái đoàn kiểm tra đến một nhà trẻ. Phái đoàn tặng cho các cháu bé những miếng sôcôla hình những đứa trẻ con.
Một thành viên trong phái đoàn hỏi Vôva:
- Cháu thích miếng sôcôla hình cô bé hay hình cậu bé?
Vôva nhanh nhẹn trả lời:
- Cháu thích hình cậu bé ạ vì như thế thì cháu được hơn một mẩu sôcôla con mà ở các cô bé không có.
Vôva dắt em đi vào một siêu thị, chọn một bịch băng vệ sinh phụ nữ rồi mang ra quầy tính tiền. Lấy làm lạ, cô thu ngân nhìn chằm chằm vào hai đứa bé, rồi không nén nổi tò mò, cô hỏi.
- Cháu bao nhiêu tuổi rồi?
- Cháu lên tám. – Vôva đáp.
Cô thu ngân hỏi tiếp:
- Thế cháu có biết thứ này để làm gì không?
- Cháu không rõ lắm. Nhưng thứ này không phải để cho cháu, mà cho thằng em cháu. – Vôva chỉ tay vào đứa em đi bên cạnh.
- Cho em cháu? – Cô gái tròn mắt ngạc nhiên.
- Đúng thế. Nó lên bốn tuổi. Chúng cháu xem trên tivi và thấy người ta nói rằng, nếu sử dụng thứ này, có thể bơi và đi xe đạp. Mà nó thì lại chưa biết cả hai thứ ấy…
Sự cố khi dùng phương pháp mới
Một thầy giáo vốn thích sự đổi mới trong công tác giảng dạy nên thầy luôn tìm mọi cách để bài học được sinh động.
Và bào giờ bài giảng của thầy cũng có phần dẫn nhập rồi mới giới thiệu tựa bài, đại loại như:
“Trăm năm trăm cõi người ta
Đã sống thì phải thở ra hít vào
Trăm năm trong cõi người Tàu
Đã sống thì phải hít vào thở ra.
Hôm nay chúng ta học bài Hệ hô hấp”.
Lần nọ, thầy chuẩn bị dạy tới bài “cái mền” (cái chăn). Ngẫm nghĩ chán chê, thầy hỏi học trò:
- Hàng ngày, ngoài ăn uống ra, chúng ta còn phải làm gì?
Cả lớp đáp:
- Dạ, ngủ ạ.
Thấy đúng ý, thầy hỏi tiếp:
- Thế chúng ta ngủ ở đâu?
- Dạ, trên giường.
- Thế giường có gì?
- Dạ, có.. nệm ạ.
Thầy giáo hơi bực mình, nhưng nghĩ chắc là sắp tới gối mền rồi, bèn hỏi lớp trưởng Vova:
- Vậy trên nệm có gì?
- Dạ, mẹ em.
- Vậy trên mẹ em có gì?!!
- Dạ… ba em.
Mất kiên nhẫn, thầy đập bàn hỏi:
- Vậy cái mền đâu?
- Dạ, mẹ em đạp nó rớt xuống gầm giường rồi!
- !!!…

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

Chị Bảy Sành Đời sà vào lòng anh Hai Hương Xám. Chị sờ soạng tháo từng nút áo của anh ra. Bỗng chị thốt lên ngây thơ.
- Ôi! sao ngực anh nở thế này. 
Anh Hai Hương Xám tự tin nói: 
- Thì anh là lính mờ. 
Chiếc áo rớt xuống để lộ cặp vai trần. Chị Bảy Sành Đời hốt hoảng. 
- Ối dzời ơi! Bắp tay sao mà to thế.
Anh Hai khoái chí nổ: 
- Thì tay phải khoẻ mới kép pháo được chớ. 
Một tay chị Bảy mân mê ngực anh Hai Hương Xám, tay kia âm thầm tiến vào vùng cấm địa. Anh Hai Hương Xám cũng hào hứng hợp tác chẳng mấy chốc cái quần của anh được tuột xuống. Bỗng chị Bảy thét lên thất thanh.
- Ối mẹ ơi! Pháo của anh vĩ đại quá. 
Anh Hai Hương Xám tự hào nói: 
- Anh là pháo binh thì pháo của anh cũng phải oai hùng chớ. 
Nói xong anh vội vã đè chị Bảy Sành Đời xuống hấp tấp dí pháo vào hang. Đột nhiên anh Hai Hương xám rú lên. 
- Ôi! dzời ạ! Sao mà rộng rãi, thênh thang thế này hở dzời. 
Giữa niềm mất sướng vô biên của anh Hai Hương Xám. Chị Bảy Sành Đời thẹn thùng thỏ thẻ.
- Thì em là nữ công binh hay đào hầm cho mấy anh trú ẩn. Thành ra phải rộng rãi chút đỉnh cho mấy anh thoải mái chứ. hihi...
Anh Hai Hương Xám: ?!!

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

Có một chị, chồng đi lính vắng, ở nhà nuôi một con mèo, đặt tên là ông Hàn. Yêu đương quá, ăn cũng gọi: “Ông Hàn ơi, lại ăn cơm!” ngủ cũng gọi: “Ông Hàn ơi, tôi yêu ông Hàn lắm, lại đây chơi với tôi!”

  








Một hôm, chồng được phép về chơi nhà; sang thăm các bà con hàng xóm. Có người mách rằng:
    - Bác đi vắng, không biết bác gái ở nhà có ngoại tình với ông Hàn nào mà ăn cũng gọi ông Hàn, ngủ cũng gọi ông Hàn; cả ngày cứ nheo nhéo rằng: “tôi yêu ông Hàn lắm, lại đây chơi với tôi!”
    - Chỗ bà con, tôi quý bác, thì tôi mới nói. Xin bác cứ để bụng. Dù có thế nào cũng đừng bảo rằng tôi mách, mà bác gái oán tôi.
    Anh ta vâng. Rồi trở ra về, trong bụng giận vợ lắm, nhưng mà cũng không nói gì cả. Đêm hôm ấy, nằm bên cạnh vợ, một hai toan hỏi; nhưng mà lại thôi. Vả cu cậu bấy lâu nay đi lính, bị cầm hãm đã lâu cho nên bây giờ không thể nhịn, mà nằm yên được, phải lôi thôi.. mãi đến gần sáng, mới sực nhớ chuyện kia, ngồi nhỏm dậy, hỏi vợ rằng:
    - — nhà thường hay ăn với ai, ngủ với ai?. Vợ lấy làm lạ, nói rằng:
    - Mình đi vắng thì tôi ở nhà ăn một mình, ngủ một mình, chứ lại với ai! Sao mình lại hỏi ta thế?
    - Vậy thì chứ ông Hàn nào mà yêu cả ngày, gọi cả ngày thế?
    Bấy giờ vợ mới hiểu; cười mà nói rằng:
    - À! Mình chưa biết ông Hàn, để tôi gọi đến cho mà xem. Rồi gọi: “ông Hàn ơi, xuống đây tôi bảo!”
    Con mèo ở đâu nhảy lại, tưởng chủ gọi cho ăn. Anh kia, quần chửa kịp mặc dương vật để ra thổn thện. Mèo ta trông thấy, nghĩ là miếng thịt, đớp ngay một cái.
    Anh kia đau quá, nắm cái đó mà kêu:
    - Ới giời ơi! Ông Hàn cắn đứt mất gi... tôi rồi, Giời ơi, là Giời ơi!
    
Kết Thúc (END)

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười


Arkadi Avertrenko

Lời giới thiệu: Arkadi Avertrenko (1881-1925) là nhà văn 
Nga, từng chiến đấu trong hàng ngũ Hồng quân vào thời kỳ 
nội chiến sau Cách mạng tháng 10 Nga, sau di cư ra nước 
ngoài. Nổi tiếng về truyện trào phúng.







Trước mặt ông là một cô gái tầm thước, phổng phao, ngực 
cao vổng. Gương mặt xinh đẹp trắng hồng của cô toát ra vẻ 
thản nhiên, chỉ trong đôi mắt mới thỉnh thoảng ánh lên 
những đốm lửa màu xanh sẫm.
1
Trưởng phòng điều vận đầu máy xe lửa, lão già Miskin, gọi 
cô nhân viên đánh máy chữ Nina Riadnova vào phòng làm việc 
của mình và chìa ra hai tập tài liệu, bảo cô đánh máy lại 
sạch sẽ.
Khi Miskin trao hai tập giấy cho Nina, ông ngó cô chằm 
chằm; nhờ ánh dương quang, lần đầu tiên ông mới được trông 
thấy cô thật rõ ràng.
Trước mặt ông là một cô gái tầm thước, phổng phao, ngực 
cao vổng. Gương mặt xinh đẹp trắng hồng của cô toát ra vẻ 
thản nhiên, chỉ trong đôi mắt mới thỉnh thoảng ánh lên 
những đốm lửa màu xanh sẫm.
Miskin bước đến gần sát bên cô và nói:
- Thế này, nhờ cô... đánh máy mấy tờ giấy này. Tôi không 
làm phiền cô chứ?
- Tại sao ạ? - Nina hơi ngạc nhiên. - Cháu được trả lương 
là để làm việc ấy mà.
- Thế, thế... lương. Đúng vậy, lương. Cô đánh máy có đau 
ngực không? Thật đáng buồn để bộ ngực đẹp như thế kia lại 
bỗng nhiên bị đau.
- Ngực cháu không bị đau gì cả.
- Tôi rất mừng. Cô có lạnh không?
- Tại sao cháu lại có thể lạnh được ạ?
- Áo ngoài của cô mỏng và trong suốt thế này... Kìa, đấy, 
nhìn rõ cả cánh tay. Đôi tay cô đẹp quá. Cơ trên tay cô có 
săn chắc không?
- Để tay tôi được yên!
- Cưng... một phút nào... khoan... Sao lại giằng ra thế? 
Để anh xem, tay áo mỏng quá...
- Sao ông dám! Bỏ tay ra... Tôi đau... Đồ đểu!
Nina Riadnova vùng ra khỏi đôi tay gân guốc của lão già 
Miskin, chạy vào gian phòng lớn, nơi những nhân viên khác 
của phòng điều vận đang làm việc.
Tóc cô bị xô lệch sang bên, tay trái cô, chỗ phía trên 
khuỷu, đau âm ỉ, khó chịu.
- Đồ mất dạy, - Nina rủa thầm. - Ta sẽ không bỏ qua chuyện 
này đâu!
Cô đậy vỏ lên chiếc máy chữ, mặc áo khoác ngoài, rời khỏi 
nơi làm việc; khi đã ra ngoài phố, cô dừng lại trên vỉa 
hè, ngẫm nghĩ: "Mình phải đến gặp ai nhỉ? Đến luật sư 
vậy".
2
Luật sư Iazưtrnicov ngay lập tức tiếp Nina và nghe cô kể 
rất chăm chú.
- Đểu đến thế là cùng! Mà lại già nữa kia đấy! Bây giờ cô 
muốn gì? - luật sư Iazưtrnicov dịu dàng hỏi cô.
- Có thể tống lão đi Xibiri được không? - Nina hỏi.
- Xibiri thì không được... Nhưng khởi kiện bắt hắn ta phải 
chịu trách nhiệm nói chung thì được.
- Thì anh khởi kiện đi.
- Cô có nhân chứng không?
- Tôi là nhân chứng đây! - Nina đáp ngay.
- Không được, cô là người bị hại. Nếu như không có nhân 
chứng thì cô có dấu vết xâm hại nào không?
- Tất nhiên là có. Lão ta xâm hại tôi rất thô bỉ. Bóp chặt 
lấy tay tôi. Có lẽ bây giờ vẫn còn vết tím bầm.
Luật sư Iazưtrnicov trầm ngâm, nhìn bộ ngực lộng lẫy của 
Nina, nhìn cặp môi đẹp và đôi má ửng hồng - một giọt nước 
mắt nhỏ trào ra và chảy dài bên má của cô gái.
- Cho tôi xem tay nào, - luật sư nói.
- Ở chỗ này, trong áo ấy.
- Nhưng phải cởi áo ra.
- Nhưng anh không phải bác sĩ, mà là luật sư, - Nina ngạc 
nhiên.
- Điều đó không có ý nghĩa gì hết. Chức năng bác sĩ và 
chức năng luật sư gần nhau đến mức nhiều khi chúng hòa lẫn 
vào với nhau. Cô có biết bằng chứng ngoại phạm là gì 
không?
- Không, tôi không biết.
- Ấy thế đấy. Để xác định tội phạm, tôi trước hết cần phải 
xác định bằng chứng ngoại phạm của cô. Cởi áo ra.
Nina đỏ mặt, thở dài, vụng về tháo mấy cái móc khuy áo và 
kéo một bên vai áo xuống.
Luật sư giúp cô cởi áo. Khi cánh tay mềm mại trắng hồng 
của Nina lộ ra với một chỗ lõm nhỏ nơi khuỷu, luật sư đưa 
mấy ngón tay sờ lên chỗ có vết đỏ gần bờ vai trắng hồng và 
lịch thiệp nói:
- Xin lỗi, tôi cần phải xác nhận bằng chứng. Giơ tay lên. 
Thế, cái gì đây? Ngực à?
- Đừng động vào tôi! - Nina hét lên. - Làm sao anh dám?!
Run rẩy toàn thân, cô chụp vội lấy tay áo khoác và vội vã 
mặc vào.
- Gì mà cô giận dữ thế? Tôi còn cần phải xác định để loại 
bỏ khả năng kháng kiện...
- Anh là đồ mất dạy! - Nina cắt ngang, dập mạnh cửa, bước 
ra khỏi phòng.
Bước đi ngoài phố, cô thầm nhủ:
- Mình đến gặp luật sư để làm gì nhỉ? Đáng ra mình cần đến 
gặp bác sĩ xin giấy chứng nhận về việc xâm hại thô bỉ này 
mới phải.
3
Bác sĩ Dubiago là một người đàn ông đứng tuổi đạo mạo.
Ông tỏ vẻ hết sức thông cảm với Nina, lắng nghe cô kể, 
chửi rủa lão trưởng phòng điều vận và gã luật sư, rồi nói:
- Cởi đồ ra.
Nina cởi áo ngoài, nhưng bác sĩ Dubiago xoa tay bằng một 
động tác rất chuyên nghiệp và nói:
- Cô, thế này, cởi hết ra...
- Hết là thế nào? - Nina bùng lên. - Lão ta túm lấy tay 
tôi. Tôi chỉ cho ông xem tay thôi.
Bác sĩ ngắm nghía thân hình Nina, bờ vai trắng như sữa của 
cô, và dang hai tay ra.
- Dù sao thì cô cũng phải cởi hết... Tôi cần phải có một 
cái nhìn tổng thể về cô. Xin lỗi, để tôi giúp cô.
Ông cúi xuống bên Nina, khám phá cô bằng đôi mắt cận thị, 
nhưng chỉ một phút sau cái vung tay của Nina đã đánh văng 
khỏi mũi ông cặp kính cận, khiến bác sĩ Dubiago nhất thời 
mất đi không chỉ khả năng có một cái nhìn tổng thể, mà cả 
cái nhìn bình thường cũng không thể có.
- Để tôi yên.. Lạy Chúa! Tất cả đàn ông đều đểu.
4
Rời khỏi nhà bác sĩ Dubiago, Nina toàn thân run rẩy vì 
giận dữ và phẫn nộ.
"Đấy - những người bạn của loài người đấy! Những con người 
trí thức đấy!... Không, cần phải vạch mặt, phanh phui, tố 
giác tất cả cái lũ đểu giả mang mặt nạ đạo đức này".
Nina đi loanh quanh trên các hè phố một hồi, bình tĩnh lại 
ít nhiều, rồi quyết định đến gặp nhà báo Gromov, - một 
nhân vật tên tuổi, có tiếng là đàng hoàng, trung thực, 
không thể mua chuộc được, một tuần từ hai đến ba lần thẳng 
tay vạch mặt sự dối trá.
Nhà báo Gromov thoạt đầu tiếp Nina không được niềm nở cho 
lắm; nhưng sau khi nghe xong câu chuyện của cô, anh đã tỏ 
vẻ cảm thông với những phiêu lưu bất hạnh của cô.
- Cha cha! - anh cười cay đắng. - Thấy chưa, những con 
người tốt đẹp có trách nhiệm chữa trị vết thương và giảm 
nhẹ đau đớn cho loài người đau khổ! Thấy chưa những kẻ bảo 
vệ nhân dân bị áp bức và lăng nhục, những đại diện cho 
chân lý công bằng! Họ đã bị rơi mặt nạ văn hóa ngay trong 
lần đụng chạm vớ vẩn nhất với cuộc sống. Một lũ man rợ, 
đến tận giờ vẫn sống bằng xác thịt... Cha - cha! Ta biết 
họ mà.
- Có phải cởi áo ra không ạ? - Nina rụt rè hỏi.
- Cởi áo? Cởi để làm gì? Mà... cũng có thể cởi ra. Thử xem 
những cái dấu vết... hừm... của văn hóa.
Nhìn thấy cánh tay trần và khoảng vai của Nina, Gromov 
nheo mắt lắc đầu:
- Nhưng mà... tay của cô em... chẳng lẽ có thể đem trưng 
những hiện vật như thế này ra để quyến rũ nhân loại ư? Mặc 
vào đi. Hay là... không... gượm đã... Có mùi thơm gì thế 
này? Thế nào, nếu như tôi hôn vào cánh tay này, vào đây, ở 
khuỷu... Chà, hừm... chắc cô em cũng đồng ý rằng cô em 
chẳng thiệt hại gì, mà tôi lại có được một cảm giác thú vị 
mới mẻ để...
Gromov không có dịp được hưởng cái cảm giác thú vị đó. 
Nina kiên quyết từ chối nụ hôn; cô khoác lại áo vào và bỏ 
đi.
Về đến nhà, cô cười trong nước mắt.
"Lạy Chúa tôi, đàn ông rặt một lũ đểu cáng và ngu ngốc!".
5
Buổi tối, Nina ngồi khóc trong phòng.
Rồi bởi vì rất muốn chia sẻ nỗi đau khổ của mình với một 
ai đó, cô thay áo và đi sang phòng chàng sinh viên tự 
nhiên học Ikhnevmonov sống bên cạnh trong cùng khu chung 
cư.
Ikhnevmonov suốt ngày đêm chỉ ôm lấy đống sách, bao giờ 
người ta cũng trông thấy anh cúi sát khuôn mặt đẹp, xanh 
xao trên những trang sách in, vì vậy Nina gọi đùa anh là 
ngài giáo sư.
Khi Nina bước vào, Ikhnevmonov ngước đầu lên khỏi trang 
sách, hất tóc ra sau và nói:
- Chào cô Nina! Nếu cô nàng muốn uống chè, thì chè và giăm 
bông ở kia. Còn Ikhnevmonov phải đọc nốt chương này đã.
- Hôm nay em bị làm nhục, anh Ikhnevmonov ạ, - vừa ngồi 
xuống Nina vừa nói.
- Sao?.. Ai?
- Một luật sư, một bác sĩ, một lão già. Toàn bọn đểu!
- Người ta làm nhục bạn như thế nào?
- Một người bóp tay đến bầm tím, còn bọn khác thì dòm ngó 
và cứ bám riết lấy...
- Thế... - Ikhnemonov lật trang sách, nói. - Thiệt quá 
đáng.
- Tay vẫn đau, khó chịu, - Nina than vãn.
- Một lũ đê tiện! Bạn uống trà đi!
- Có lẽ, - Nina buồn rầu mỉm cười, - cả anh cũng muốn xem 

tay em như mấy người kia?
- Xem để làm gì? - chàng sinh viên mỉm cười. - Có vết bầm 
- bạn nói tôi tin rồi mà.
Nina uống trà. Ikhnemonov giở từng trang sách.
- Đến tận giờ cánh tay vẫn rát, - Nina lại than thở. - Có 
phải đắp thuốc không anh nhỉ?
- Tôi không biết.
- Hay là để anh xem tay? Em biết anh không như những người 
khác, em tin anh.
Ikhnevmonov nhún vai.
- Làm phiền bạn làm gì?... Nếu tôi là thầy thuốc thì tôi 
đã giúp bạn rồi. Nhưng tôi học tự nhiên...
Nina cắn môi, đứng dậy và khẩn khoản:
- Nhưng dù sao anh cũng nhìn qua một tí.
- Thì nào, đưa tay bạn đây... Đừng lo... bạn chỉ tuột áo 
khỏi vai... thế... Đây à?.. Hừm. Đúng là vết bầm. Cái lũ 
đàn ông này. Nhưng nó sẽ chóng khỏi thôi.
Ikhnemonov lắc đầu đầy thông cảm và lại ngồi xuống chúi 
đầu vào quyển sách.
Nina ngồi im lặng, làn da trên vai màu sữa sáng đục lên 
dưới ánh đèn vàng vọt.
- Bạn khoác áo vào đi, - Ikhnemonov nói. - ở đây lạnh lắm.
Tim Nina thắt lại.
- Lão lại còn véo chân em nữa, - Nina bất ngờ nói sau một 
hồi im lặng.
- Cái đồ đốn mạt! - Chàng sinh viên lắc đầu.
- Chỉ anh xem nhé?
Nina cắn môi và muốn kéo váy lên, nhưng chàng sinh viên 
đứng dậy nói:
- Để làm gì? Bạn lại phải cởi cả tất, mà ở đây gió lùa 
lạnh lắm. Bạn sẽ cảm mất thôi, chẳng hay ho gì. Tôi có 
biết mô tê gì về y học cả đâu, như trong dân gian người ta 
vẫn nói ấy. Bạn uống trà đi.
Chàng lại vùi đầu vào sách. Nina ngồi thêm một lúc, thở 
dài và lắc đầu:
- Thôi em về đây. Không thì nói chuyện làm anh mất tập 
trung công việc.
- Không sao đâu, - Ikhnevmonov nói, bắt tay Nina thật chặt 
khi tiễn cô ra cửa.
Bước vào phòng mình, Nina thả người xuống giường. Và, khép 
mi mắt lại, một lần nữa cô thì thầm:
- Tất cả đàn ông đều đểu!
Đoàn Tử Huyến dịch từ nguyên tác tiếng Nga

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

Có 2 người đàn ông ngồi nói chuyện với nhau

-Hôm qua đi nhậu về thế nào ?
-Từ hôm qua tới giờ không thèm nói chuyện với tôi nữa rồi ông ạ.
-haizz, ông kém quá, hôm qua vợ tôi phải quỳ xuống mới được nói chuyện với tôi đấy !

-Bí quyết gì vậy ? chỉ cho tôi đi.
-Thì ông đi nhậu về cứ chui vào gầm giường là được.
-?!
-Thì mình là đàn ông, mình là chủ nhà, nằm đâu là quyền mình, nó cấm sao được.
-Sao tôi gọi từ sáng tới giờ mới dẫn xác đến ? Vợ nó không cho đi nữa à ?
-Thì tôi đã dắt xe ra cổng rồi, nhưng mụ vợ nó thấy, nó bảo....về nhà ngay, mà tôi thì sợ đếch gì nó mà không dám ở nhà cơ chứ, nó cứ tưởng tôi sợ nó, không dám ở nhà với nó. Đấy tôi ở nhà với nó cả sáng có sợ đâu, giờ nó mới đi thì tôi sang đây !

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

Một chàng trai lần đầu tiên hẹn hò với bạn gái, không biết sẽ nói chuyện gì, cậu ta hỏi ý kiến người cha và nhận được lời khuyên:
- Có ba chủ đề luôn luôn là hiệu quả : thức ăn, gia đình và triết lý sống.
Họ gặp nhau sau đó, được vài phút im lặng cậu ta vào đề:
- Em có thích rau dền không?
- Không! - Cô gái ngại ngùng đáp và ngồi ngây mặt ra.
Lúng túng quá cậu ta tiếp tục chủ đề khác:
- Em có anh trai không ?
- Không! - cô gái đáp và càng trở lên khép kín.
Chàng trai bắt đầu tuyệt vọng, sau một hồi suy nghĩ rất mông lung, cậu ta khai thác chủ đề cuối cùng:
- Nếu em có anh trai liệu anh ấy có thích rau dền không nhỉ?

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

Ngoại tình
Cậu bé Johnny hớn hở đón mẹ vừa đi vắng một tuần trở về: "Mẹ biết không? Hôm qua khi con đang chơi trong tủ quần áo ở phòng ngủ của bố mẹ, con thấy bố đi vào phòng cùng với người phụ nữ ở nhà bên".
- Họ cởi quần áo, leo lên giường, bố trèo lên người bà ta...
Người mẹ vội vàng giơ tay lên ngăn cậu bé lại và nói:
- Không cần kể thêm từ nào nữa. Hãy chờ đến khi bố về nhà và mẹ muốn con kể chính xác những gì con vừa nói với mẹ.
Ông bố về nhà, bà vợ liền tuyên bố sẽ bỏ ông ta.
- Nhưng tại sao? - Ông chồng ngạc nhiên hỏi.
- Kể đi Johnny. Hãy cho bố biết những gì con đã nói với mẹ.
Được rồi, Johnny nói.
- Con đang chơi trong tủ quần áo thì bố lên gác cùng người phụ nữ ở nhà bên. Hai người cởi quần áo, leo lên giường, bố trèo lên người bà ta và họ làm đúng những gì mẹ làm với chú Bob khi bố đi vắng hè vừa rồi.

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

Xe của người đàn bà và người đàn ông đâm nhau. Cả hai chiếc xe đều bị hỏng nhưng may mắn là họ không hề bị thương.


Sau khi quan sát hai chiếc xe một vòng, người đàn bà nói:
- Ông là đàn ông còn tôi là phụ nữ, điều đó thật là thú vị. Hãy nhìn xem xe của chúng ta, không còn gì cả, nhưng thật là may mắn là chúng ta đều không bị sao. Đó thật sự là ý của thượng đế khiến chúng ta gặp nhau trong hoàn cảnh này để trở thành bạn và sống chung với nhau. Anh có đồng ý không?

Người đàn ông vui vẻ trả lời:
- Tôi hoàn toàn đồng ý, đó thật là chủ ý của thượng đế.
Người đàn bà nói tiếp:
- Hãy nhìn xem này, lại còn một kỳ tích khác nữa. Xe của tôi đã nát hết rồi nhưng chai rượu trong xe tôi không hề bị vỡ nát, đây chắc chắn là ý của thượng đế muốn chúng ta uống để chúc mừng tương lai sau này.
Người đàn bà cầm chai rượu đưa cho người đàn ông. Ông này gật đầu lia lịa tỏ vẻ tán thành và cầm chai rượu uống một hơi thật dài. Sau đó trả lại cho người đàn bà. Bà này lập tức đậy nút chai rượu và đưa lại cho người đàn ông.
Người đàn ông ngạc nhiên hỏi:
- Bà không uống chút nào sao?
Người đàn bà đáp:
- Không, tôi nghĩ tôi nên chờ cảnh sát đến.

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười