vietnamese Tiếng Việt english English Giới Thiệu
Hôm nay:
Tin mới đăng:


Ngồi Buồn Nhớ Mẹ Ta Xưa ...


Bần thần hương huệ thơm đêm
khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
chân nhang lấm láp tro tàn
xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò ... sung chát đào chua ...
câu ca mẹ hát gió đưa về trời
ta đi trọn kiếp con người
cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ ... mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ chăng

Nhìn về quê mẹ xa xăm
lòng ta -- chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương

Nguyễn Duy, Saigon, Mùa thu 1986

Âm Nhạc,Hát Văn,Thơ,Văn Học Nghệ Thuật,Video


Xẩm: Sướng Khổ Vì Chồng
Làn Điệu: Xẩm Xoan
Biểu Diễn: Tô Minh Cường - Thu Phương

Âm Nhạc,Video,Xẩm


Thông thường đối với 1 video nào đó được đăng tải lên Youtube thì Youtube sẽ tự động tạo ra 4 ảnh đại diện (thumbnail) có kích thước và chất lượng ảnh từ thấp đến cao, tùy thuộc vào mục đích sử dụng khác nhau của người dùng.
Để hiển thị ảnh đại diện (thumbnail) của một Youtube Video nào đó thì các bạn chỉ cần lấy được Youtube Video ID và chèn theo mẫu dưới đây:
http://img.youtube.com/vi/<insert-youtube-video-id-here>/0.jpg
http://img.youtube.com/vi/<insert-youtube-video-id-here>/1.jpg
http://img.youtube.com/vi/<insert-youtube-video-id-here>/2.jpg
http://img.youtube.com/vi/<insert-youtube-video-id-here>/3.jpg
Trong đó,
  • File ảnh 0.jpg có kích thước là 480 x 360, là ảnh thumbnail mặc định với kích thước lớn.
  • 3 File ảnh còn lại (1.jpg2.jpg và 3.jpg) đều có kích thước chung là 120 x 90, là 3 phân cảnh trong video được Youtube cắt ngẫu nhiên để làm thumbnail. Nếu các bạn để ý thì sẽ thấy file 2.jpg sẽ giống file 0.jpgnhưng có kích thước nhỏ hơn.
Giả sử tôi có một đường link Youtube là http://www.youtube.com/watch?v=VhPxL7kF9dU SaveFrom.net thì khi đó Youtube Video ID sẽ là VhPxL7kF9dU. Nếu tôi chèn Video ID đó vào các đường dẫn ở trên thì tôi sẽ có được những ảnh thumbnail sau đây:

1) http://img.youtube.com/vi/VhPxL7kF9dU/0.jpg (480 x 360)

Youtube Thumbnail Video 0

2) http://img.youtube.com/vi/VhPxL7kF9dU/1.jpg (120 x 90)

Youtube Thumbnail Video 1

3) http://img.youtube.com/vi/VhPxL7kF9dU/2.jpg (120 x 90)

Youtube Thumbnail Video 2

4) http://img.youtube.com/vi/VhPxL7kF9dU/3.jpg (120 x 90)

Youtube Thumbnail Video 3

Mở rộng,

Ngoài ra, nếu các bạn lấy thumbnail mặc định có kích thước khác nhau thì có thể dùng các đường link sau đây
http://img.youtube.com/vi/<insert-youtube-video-id-here>/default.jpg
http://img.youtube.com/vi/<insert-youtube-video-id-here>/mqdefault.jpg
http://img.youtube.com/vi/<insert-youtube-video-id-here>/hqdefault.jpg
http://img.youtube.com/vi/<insert-youtube-video-id-here>/maxresdefault.jpg
Trong đó,
  • File ảnh default.jpg là thumbnail mặc định với kích thước nhỏ (kích thước là 120 x 90).
  • File ảnh mqdefault.jpg là thumbnail mặc định có kích thước là 320 x 180 với chất lượng ảnh trung bình.
  • File ảnh hqdefault.jpg là thumbnail mặc định có kích thước là 480 x 360 với chất lượng ảnh cao.
  • File ảnh maxresdefault.jpg là thumbnail mặc định có kích thước là 1280 x 720 với độ phân giải lớn nhất.
Hoặc các bạn có thể tham khảo bài viết này để lấy ảnh đại điện khi phân tích thông tin của Youtube Video.
Hi vọng bài viết giúp ích cho các bạn. Thân ái!

Công Nghệ,Thủ Thuật

Âm Nhạc,Video,Xẩm


Công Nghệ,Thủ Thuật

Để bài viết dễ dàng xuất hiện trong kết quả tìm kiếm chúng ta cần phải bật mô tả tìm kiếm, và tối ưu hóa thẻ meta trong bài viết, làm theo 2 bước sau ta sẽ tối ưu hóa được thẻ meta và bật được mô tả tìm kiếm trong từng bài viết trên blog.







Bật nó lên như sau:
Bật mô tả tìm kiếm, tối ưu hóa thẻ meta















Và đây là kết quả khi vào cài đặt cho từng bài viết
Kết quả trên mỗi bài viết
..............................................................................................
Bài viết được viết ngắn ngọn dựa trên kết quả trong quá trình làm blog, tìm hiểu trên internet. Góp nhặt những kinh nghiệm cho cá nhân.

Blog Kinh Nghiệm,Công Nghệ,Thủ Thuật

Đây là 2 mẫu mình download của người khác, không có nhiều kiến thức, nên cũng chỉ góp nhặt của người khác bổ sung chỉnh sửa thêm thôi. ko phần nào của mình làm ra hết :D chỉ là con ong đi hút mật ! các bạn có thể xem mẫu qua 2 trang:
http://doanthanhtrung.blogspot.com và
http://daophuthanphong.blogspot.com


Mẫu Helloximo với menudropdown
Mẫu đao phủ thần phong

Công Nghệ,Thủ Thuật


Arkadi Avertrenko

Lời giới thiệu: Arkadi Avertrenko (1881-1925) là nhà văn 
Nga, từng chiến đấu trong hàng ngũ Hồng quân vào thời kỳ 
nội chiến sau Cách mạng tháng 10 Nga, sau di cư ra nước 
ngoài. Nổi tiếng về truyện trào phúng.







Trước mặt ông là một cô gái tầm thước, phổng phao, ngực 
cao vổng. Gương mặt xinh đẹp trắng hồng của cô toát ra vẻ 
thản nhiên, chỉ trong đôi mắt mới thỉnh thoảng ánh lên 
những đốm lửa màu xanh sẫm.
1
Trưởng phòng điều vận đầu máy xe lửa, lão già Miskin, gọi 
cô nhân viên đánh máy chữ Nina Riadnova vào phòng làm việc 
của mình và chìa ra hai tập tài liệu, bảo cô đánh máy lại 
sạch sẽ.
Khi Miskin trao hai tập giấy cho Nina, ông ngó cô chằm 
chằm; nhờ ánh dương quang, lần đầu tiên ông mới được trông 
thấy cô thật rõ ràng.
Trước mặt ông là một cô gái tầm thước, phổng phao, ngực 
cao vổng. Gương mặt xinh đẹp trắng hồng của cô toát ra vẻ 
thản nhiên, chỉ trong đôi mắt mới thỉnh thoảng ánh lên 
những đốm lửa màu xanh sẫm.
Miskin bước đến gần sát bên cô và nói:
- Thế này, nhờ cô... đánh máy mấy tờ giấy này. Tôi không 
làm phiền cô chứ?
- Tại sao ạ? - Nina hơi ngạc nhiên. - Cháu được trả lương 
là để làm việc ấy mà.
- Thế, thế... lương. Đúng vậy, lương. Cô đánh máy có đau 
ngực không? Thật đáng buồn để bộ ngực đẹp như thế kia lại 
bỗng nhiên bị đau.
- Ngực cháu không bị đau gì cả.
- Tôi rất mừng. Cô có lạnh không?
- Tại sao cháu lại có thể lạnh được ạ?
- Áo ngoài của cô mỏng và trong suốt thế này... Kìa, đấy, 
nhìn rõ cả cánh tay. Đôi tay cô đẹp quá. Cơ trên tay cô có 
săn chắc không?
- Để tay tôi được yên!
- Cưng... một phút nào... khoan... Sao lại giằng ra thế? 
Để anh xem, tay áo mỏng quá...
- Sao ông dám! Bỏ tay ra... Tôi đau... Đồ đểu!
Nina Riadnova vùng ra khỏi đôi tay gân guốc của lão già 
Miskin, chạy vào gian phòng lớn, nơi những nhân viên khác 
của phòng điều vận đang làm việc.
Tóc cô bị xô lệch sang bên, tay trái cô, chỗ phía trên 
khuỷu, đau âm ỉ, khó chịu.
- Đồ mất dạy, - Nina rủa thầm. - Ta sẽ không bỏ qua chuyện 
này đâu!
Cô đậy vỏ lên chiếc máy chữ, mặc áo khoác ngoài, rời khỏi 
nơi làm việc; khi đã ra ngoài phố, cô dừng lại trên vỉa 
hè, ngẫm nghĩ: "Mình phải đến gặp ai nhỉ? Đến luật sư 
vậy".
2
Luật sư Iazưtrnicov ngay lập tức tiếp Nina và nghe cô kể 
rất chăm chú.
- Đểu đến thế là cùng! Mà lại già nữa kia đấy! Bây giờ cô 
muốn gì? - luật sư Iazưtrnicov dịu dàng hỏi cô.
- Có thể tống lão đi Xibiri được không? - Nina hỏi.
- Xibiri thì không được... Nhưng khởi kiện bắt hắn ta phải 
chịu trách nhiệm nói chung thì được.
- Thì anh khởi kiện đi.
- Cô có nhân chứng không?
- Tôi là nhân chứng đây! - Nina đáp ngay.
- Không được, cô là người bị hại. Nếu như không có nhân 
chứng thì cô có dấu vết xâm hại nào không?
- Tất nhiên là có. Lão ta xâm hại tôi rất thô bỉ. Bóp chặt 
lấy tay tôi. Có lẽ bây giờ vẫn còn vết tím bầm.
Luật sư Iazưtrnicov trầm ngâm, nhìn bộ ngực lộng lẫy của 
Nina, nhìn cặp môi đẹp và đôi má ửng hồng - một giọt nước 
mắt nhỏ trào ra và chảy dài bên má của cô gái.
- Cho tôi xem tay nào, - luật sư nói.
- Ở chỗ này, trong áo ấy.
- Nhưng phải cởi áo ra.
- Nhưng anh không phải bác sĩ, mà là luật sư, - Nina ngạc 
nhiên.
- Điều đó không có ý nghĩa gì hết. Chức năng bác sĩ và 
chức năng luật sư gần nhau đến mức nhiều khi chúng hòa lẫn 
vào với nhau. Cô có biết bằng chứng ngoại phạm là gì 
không?
- Không, tôi không biết.
- Ấy thế đấy. Để xác định tội phạm, tôi trước hết cần phải 
xác định bằng chứng ngoại phạm của cô. Cởi áo ra.
Nina đỏ mặt, thở dài, vụng về tháo mấy cái móc khuy áo và 
kéo một bên vai áo xuống.
Luật sư giúp cô cởi áo. Khi cánh tay mềm mại trắng hồng 
của Nina lộ ra với một chỗ lõm nhỏ nơi khuỷu, luật sư đưa 
mấy ngón tay sờ lên chỗ có vết đỏ gần bờ vai trắng hồng và 
lịch thiệp nói:
- Xin lỗi, tôi cần phải xác nhận bằng chứng. Giơ tay lên. 
Thế, cái gì đây? Ngực à?
- Đừng động vào tôi! - Nina hét lên. - Làm sao anh dám?!
Run rẩy toàn thân, cô chụp vội lấy tay áo khoác và vội vã 
mặc vào.
- Gì mà cô giận dữ thế? Tôi còn cần phải xác định để loại 
bỏ khả năng kháng kiện...
- Anh là đồ mất dạy! - Nina cắt ngang, dập mạnh cửa, bước 
ra khỏi phòng.
Bước đi ngoài phố, cô thầm nhủ:
- Mình đến gặp luật sư để làm gì nhỉ? Đáng ra mình cần đến 
gặp bác sĩ xin giấy chứng nhận về việc xâm hại thô bỉ này 
mới phải.
3
Bác sĩ Dubiago là một người đàn ông đứng tuổi đạo mạo.
Ông tỏ vẻ hết sức thông cảm với Nina, lắng nghe cô kể, 
chửi rủa lão trưởng phòng điều vận và gã luật sư, rồi nói:
- Cởi đồ ra.
Nina cởi áo ngoài, nhưng bác sĩ Dubiago xoa tay bằng một 
động tác rất chuyên nghiệp và nói:
- Cô, thế này, cởi hết ra...
- Hết là thế nào? - Nina bùng lên. - Lão ta túm lấy tay 
tôi. Tôi chỉ cho ông xem tay thôi.
Bác sĩ ngắm nghía thân hình Nina, bờ vai trắng như sữa của 
cô, và dang hai tay ra.
- Dù sao thì cô cũng phải cởi hết... Tôi cần phải có một 
cái nhìn tổng thể về cô. Xin lỗi, để tôi giúp cô.
Ông cúi xuống bên Nina, khám phá cô bằng đôi mắt cận thị, 
nhưng chỉ một phút sau cái vung tay của Nina đã đánh văng 
khỏi mũi ông cặp kính cận, khiến bác sĩ Dubiago nhất thời 
mất đi không chỉ khả năng có một cái nhìn tổng thể, mà cả 
cái nhìn bình thường cũng không thể có.
- Để tôi yên.. Lạy Chúa! Tất cả đàn ông đều đểu.
4
Rời khỏi nhà bác sĩ Dubiago, Nina toàn thân run rẩy vì 
giận dữ và phẫn nộ.
"Đấy - những người bạn của loài người đấy! Những con người 
trí thức đấy!... Không, cần phải vạch mặt, phanh phui, tố 
giác tất cả cái lũ đểu giả mang mặt nạ đạo đức này".
Nina đi loanh quanh trên các hè phố một hồi, bình tĩnh lại 
ít nhiều, rồi quyết định đến gặp nhà báo Gromov, - một 
nhân vật tên tuổi, có tiếng là đàng hoàng, trung thực, 
không thể mua chuộc được, một tuần từ hai đến ba lần thẳng 
tay vạch mặt sự dối trá.
Nhà báo Gromov thoạt đầu tiếp Nina không được niềm nở cho 
lắm; nhưng sau khi nghe xong câu chuyện của cô, anh đã tỏ 
vẻ cảm thông với những phiêu lưu bất hạnh của cô.
- Cha cha! - anh cười cay đắng. - Thấy chưa, những con 
người tốt đẹp có trách nhiệm chữa trị vết thương và giảm 
nhẹ đau đớn cho loài người đau khổ! Thấy chưa những kẻ bảo 
vệ nhân dân bị áp bức và lăng nhục, những đại diện cho 
chân lý công bằng! Họ đã bị rơi mặt nạ văn hóa ngay trong 
lần đụng chạm vớ vẩn nhất với cuộc sống. Một lũ man rợ, 
đến tận giờ vẫn sống bằng xác thịt... Cha - cha! Ta biết 
họ mà.
- Có phải cởi áo ra không ạ? - Nina rụt rè hỏi.
- Cởi áo? Cởi để làm gì? Mà... cũng có thể cởi ra. Thử xem 
những cái dấu vết... hừm... của văn hóa.
Nhìn thấy cánh tay trần và khoảng vai của Nina, Gromov 
nheo mắt lắc đầu:
- Nhưng mà... tay của cô em... chẳng lẽ có thể đem trưng 
những hiện vật như thế này ra để quyến rũ nhân loại ư? Mặc 
vào đi. Hay là... không... gượm đã... Có mùi thơm gì thế 
này? Thế nào, nếu như tôi hôn vào cánh tay này, vào đây, ở 
khuỷu... Chà, hừm... chắc cô em cũng đồng ý rằng cô em 
chẳng thiệt hại gì, mà tôi lại có được một cảm giác thú vị 
mới mẻ để...
Gromov không có dịp được hưởng cái cảm giác thú vị đó. 
Nina kiên quyết từ chối nụ hôn; cô khoác lại áo vào và bỏ 
đi.
Về đến nhà, cô cười trong nước mắt.
"Lạy Chúa tôi, đàn ông rặt một lũ đểu cáng và ngu ngốc!".
5
Buổi tối, Nina ngồi khóc trong phòng.
Rồi bởi vì rất muốn chia sẻ nỗi đau khổ của mình với một 
ai đó, cô thay áo và đi sang phòng chàng sinh viên tự 
nhiên học Ikhnevmonov sống bên cạnh trong cùng khu chung 
cư.
Ikhnevmonov suốt ngày đêm chỉ ôm lấy đống sách, bao giờ 
người ta cũng trông thấy anh cúi sát khuôn mặt đẹp, xanh 
xao trên những trang sách in, vì vậy Nina gọi đùa anh là 
ngài giáo sư.
Khi Nina bước vào, Ikhnevmonov ngước đầu lên khỏi trang 
sách, hất tóc ra sau và nói:
- Chào cô Nina! Nếu cô nàng muốn uống chè, thì chè và giăm 
bông ở kia. Còn Ikhnevmonov phải đọc nốt chương này đã.
- Hôm nay em bị làm nhục, anh Ikhnevmonov ạ, - vừa ngồi 
xuống Nina vừa nói.
- Sao?.. Ai?
- Một luật sư, một bác sĩ, một lão già. Toàn bọn đểu!
- Người ta làm nhục bạn như thế nào?
- Một người bóp tay đến bầm tím, còn bọn khác thì dòm ngó 
và cứ bám riết lấy...
- Thế... - Ikhnemonov lật trang sách, nói. - Thiệt quá 
đáng.
- Tay vẫn đau, khó chịu, - Nina than vãn.
- Một lũ đê tiện! Bạn uống trà đi!
- Có lẽ, - Nina buồn rầu mỉm cười, - cả anh cũng muốn xem 

tay em như mấy người kia?
- Xem để làm gì? - chàng sinh viên mỉm cười. - Có vết bầm 
- bạn nói tôi tin rồi mà.
Nina uống trà. Ikhnemonov giở từng trang sách.
- Đến tận giờ cánh tay vẫn rát, - Nina lại than thở. - Có 
phải đắp thuốc không anh nhỉ?
- Tôi không biết.
- Hay là để anh xem tay? Em biết anh không như những người 
khác, em tin anh.
Ikhnevmonov nhún vai.
- Làm phiền bạn làm gì?... Nếu tôi là thầy thuốc thì tôi 
đã giúp bạn rồi. Nhưng tôi học tự nhiên...
Nina cắn môi, đứng dậy và khẩn khoản:
- Nhưng dù sao anh cũng nhìn qua một tí.
- Thì nào, đưa tay bạn đây... Đừng lo... bạn chỉ tuột áo 
khỏi vai... thế... Đây à?.. Hừm. Đúng là vết bầm. Cái lũ 
đàn ông này. Nhưng nó sẽ chóng khỏi thôi.
Ikhnemonov lắc đầu đầy thông cảm và lại ngồi xuống chúi 
đầu vào quyển sách.
Nina ngồi im lặng, làn da trên vai màu sữa sáng đục lên 
dưới ánh đèn vàng vọt.
- Bạn khoác áo vào đi, - Ikhnemonov nói. - ở đây lạnh lắm.
Tim Nina thắt lại.
- Lão lại còn véo chân em nữa, - Nina bất ngờ nói sau một 
hồi im lặng.
- Cái đồ đốn mạt! - Chàng sinh viên lắc đầu.
- Chỉ anh xem nhé?
Nina cắn môi và muốn kéo váy lên, nhưng chàng sinh viên 
đứng dậy nói:
- Để làm gì? Bạn lại phải cởi cả tất, mà ở đây gió lùa 
lạnh lắm. Bạn sẽ cảm mất thôi, chẳng hay ho gì. Tôi có 
biết mô tê gì về y học cả đâu, như trong dân gian người ta 
vẫn nói ấy. Bạn uống trà đi.
Chàng lại vùi đầu vào sách. Nina ngồi thêm một lúc, thở 
dài và lắc đầu:
- Thôi em về đây. Không thì nói chuyện làm anh mất tập 
trung công việc.
- Không sao đâu, - Ikhnevmonov nói, bắt tay Nina thật chặt 
khi tiễn cô ra cửa.
Bước vào phòng mình, Nina thả người xuống giường. Và, khép 
mi mắt lại, một lần nữa cô thì thầm:
- Tất cả đàn ông đều đểu!
Đoàn Tử Huyến dịch từ nguyên tác tiếng Nga

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

Cứ đinh ninh tối về thể nào chồng ngồi chống cằm, mặt méo xẹo vẻ ân hận, chỉ dám lén liếc mắt nhìn vợ nhưng không ngờ mọi chuyện khác xa so với tưởng tượng của Lan.
Sáng nào cũng thế, Lan vừa nhổm người chuẩn bị dậy thì Tú lại nũng nịu vợ: “Vợ ơi! Anh ngủ nướng thêm tí nữa nhé! Tí teo nữa thôi! Dạo này sao kim đồng hồ nó chạy nhanh thế! Trời vẫn còn tối thui mà… nhé… nhé… vợ!”. Cứ thế Tú kèo nhèo cho đến khi vợ đồng ý để Tú nằm thêm lát nữa thì mắt Tú lại giở chứng, có hát ru ầu ơ như ru thằng cu Ben, Tú cũng không tài nào ngủ lại được nữa. Thế là đành bí xị trượt khỏi giường, đi đánh răng rồi “khôn hồn” xách cặp lồng lũn chũn đi mua đồ ăn sáng về phục vụ “đại phu nhân” và “đại thiếu gia”. Đã thế, biết bệnh rồi nhưng không sáng nào là Tú không quên chèo kéo vợ để rồi lại lũn chũn mở cửa đi ra, miệng thì vùng vằng kêu trời: “Chồng người đánh Bắc dẹp Đông. Phận mình đuổi muỗi, cặp lồng sáng trưa”…
Nhìn thấy chồng điệu bộ thất thểu mỗi sáng, Lan phì cười. Ngẫm nghĩ nếu mà gom góp những câu thơ tự chế của chồng, chắc Lan in được thành tập sau mỗi lần chồng “thổn thức”. Ba mươi mấy tuổi đầu nhưng được cái sống và suy nghĩ hồn nhiên, vô tư lự như trẻ con nên nhà cửa của hai vợ chồng lúc nào cũng rúc ra rúc rích tiếng cười đùa. Có lần, phải làm thêm giờ, Lan gọi điện hướng dẫn qua loa cho Tú lo chuyện cơm nước và tắm rửa cho cu con. Đầu dây bên này, Tú gạt phăng: “Anh biết rồi, biết rồi, khổ lắm nói mãi. Em có muốn phục lăn không?!”.
Cứ đinh ninh tối về thể nào chồng ngồi chống cằm, mặt méo xẹo vẻ ân hận, chỉ dám lén liếc mắt nhìn vợ rồi mâm cơm chỉ rau luộc và trứng luộc, nào ngờ vừa toan bước vào bếp kiểm tra xem “chiến tích” của chồng thế nào thì Lan phải ôm bụng mà cười lăn, cười bò vì dáng điệu của Tú. Tay thì cầm đũa, vừa xào, vừa nếm, người thì lắc lư nhún nhảy. Hài hước nhất là điệu ngoáy mông dẻo không thể tưởng của vì tâm đắc với món ăn mà anh cất công cặm cụi nấu để đãi vợ. Lúc này Lan cũng mới ngớ người, hóa ra lâu nay quen được vợ chiều, giấu nhẹm biệt tài nấu nướng. Lan lù dù đi vào, vờ hít hà mùi thức ăn rồi lừa lúc chồng không để ý, véo cho một phát : “Cố tình chơi khăm vợ nhé! Cái tội cứ để vợ lui cui một mình… này thì chừa… này thì chừa…”. Hai vợ chồng cứ thế kẻ véo, người né chạy làm rộn rạo cả căn bếp cho đến khi thằng cu con đi vào mắt tròn mắt dẹt nhìn bố mẹ rồi hăm hở: “Cho Ben chơi trò mèo đuổi chuột với…” thì mới giật mình chỉnh trang lại điệu bộ, cười xòa với nhau.
Từ hôm đó, Lan ra “nghị quyết”: “Sáng chồng lo ăn sáng cho cả nhà, vợ giặt giũ, phơi đồ, chiều chồng đón con, vợ đi chợ, tối về cùng nấu ăn…”. Tú cười nhẹ bẫng: “Chuyện nhỏ. Bếp núc chuyện thường. Vợ thích chồng sẽ chiều. Cái gì chồng cũng chiều. Nhưng vợ cũng phải chiều… lại chồng đấy nhé!”, Tú vừa nói vừa hấp háy đôi con mắt vẻ nhấn nhá ý đồ gian gian…
Có bữa hai vợ chồng đang kì cạch nấu nướng, Tú bỗng giơ cao đôi đũa, múa qua múa lại như trong phim kiếm hiệp, thấy vợ cứ mắt tròn mắt dẹp nhìn mình, Tú tếu táo : “Xong đời cả nhà con ruồi rồi…” , tưởng chồng có tuyệt chiêu bắt ruồi bằng đũa, Lan lon ton định chạy lại xem thế nào thì lại thấy con ruồi vo ve bay vào: “Anh chỉ được cái giỏi quậy thôi. Thất bại rồi còn tinh vi”, Tú hồn nhiên: “Ơ, thế là em chưa biết tài của anh rồi. Con ruồi còn sống, nhưng cảnh báo với em rằng nó không bao giờ… làm cha được nữa… thái giám rồi… hi… hi…”. Tú cười hả hê, tay xoa xoa cằm diễn vẻ vinh quang và đắc chí cho vợ xem.
Tài thơ lược của Tú cũng nở rộ tài năng kể từ dịp đó, nhất là những hôm, vợ bận công việc, một mình tay xào, tay nấu, rồi lại tắm táp cho con, chờ được vợ về là làm điệu ủy mị, tựa đầu vào vai vợ: “Tự tay anh làm nên tất cả. Chờ em về cả nhà ta xơi… Vợ ơi, thưởng, thưởng. Mai cho anh ngủ nướng, miễn ăn sáng vợ nhé…” khiến Lan phì cười, quên hết cả mệt mỏi, bộn bề công việc.

Truyện Ngắn,Văn Học Nghệ Thuật

Có 2 người đàn ông ngồi nói chuyện với nhau

-Hôm qua đi nhậu về thế nào ?
-Từ hôm qua tới giờ không thèm nói chuyện với tôi nữa rồi ông ạ.
-haizz, ông kém quá, hôm qua vợ tôi phải quỳ xuống mới được nói chuyện với tôi đấy !

-Bí quyết gì vậy ? chỉ cho tôi đi.
-Thì ông đi nhậu về cứ chui vào gầm giường là được.
-?!
-Thì mình là đàn ông, mình là chủ nhà, nằm đâu là quyền mình, nó cấm sao được.
-Sao tôi gọi từ sáng tới giờ mới dẫn xác đến ? Vợ nó không cho đi nữa à ?
-Thì tôi đã dắt xe ra cổng rồi, nhưng mụ vợ nó thấy, nó bảo....về nhà ngay, mà tôi thì sợ đếch gì nó mà không dám ở nhà cơ chứ, nó cứ tưởng tôi sợ nó, không dám ở nhà với nó. Đấy tôi ở nhà với nó cả sáng có sợ đâu, giờ nó mới đi thì tôi sang đây !

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

Một chàng trai lần đầu tiên hẹn hò với bạn gái, không biết sẽ nói chuyện gì, cậu ta hỏi ý kiến người cha và nhận được lời khuyên:
- Có ba chủ đề luôn luôn là hiệu quả : thức ăn, gia đình và triết lý sống.
Họ gặp nhau sau đó, được vài phút im lặng cậu ta vào đề:
- Em có thích rau dền không?
- Không! - Cô gái ngại ngùng đáp và ngồi ngây mặt ra.
Lúng túng quá cậu ta tiếp tục chủ đề khác:
- Em có anh trai không ?
- Không! - cô gái đáp và càng trở lên khép kín.
Chàng trai bắt đầu tuyệt vọng, sau một hồi suy nghĩ rất mông lung, cậu ta khai thác chủ đề cuối cùng:
- Nếu em có anh trai liệu anh ấy có thích rau dền không nhỉ?

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

Ngoại tình
Cậu bé Johnny hớn hở đón mẹ vừa đi vắng một tuần trở về: "Mẹ biết không? Hôm qua khi con đang chơi trong tủ quần áo ở phòng ngủ của bố mẹ, con thấy bố đi vào phòng cùng với người phụ nữ ở nhà bên".
- Họ cởi quần áo, leo lên giường, bố trèo lên người bà ta...
Người mẹ vội vàng giơ tay lên ngăn cậu bé lại và nói:
- Không cần kể thêm từ nào nữa. Hãy chờ đến khi bố về nhà và mẹ muốn con kể chính xác những gì con vừa nói với mẹ.
Ông bố về nhà, bà vợ liền tuyên bố sẽ bỏ ông ta.
- Nhưng tại sao? - Ông chồng ngạc nhiên hỏi.
- Kể đi Johnny. Hãy cho bố biết những gì con đã nói với mẹ.
Được rồi, Johnny nói.
- Con đang chơi trong tủ quần áo thì bố lên gác cùng người phụ nữ ở nhà bên. Hai người cởi quần áo, leo lên giường, bố trèo lên người bà ta và họ làm đúng những gì mẹ làm với chú Bob khi bố đi vắng hè vừa rồi.

Góc Cuộc Sống,Truyện Cười

 - Cô cởi đồ ra đi.

Nó trân mắt nhìn hắn, gương mặt không gợn chút cảm xúc nào đủ để có thể gọi tên, rồi nhẹ nhàng cởi bỏ bộ đồ đang mặc trên người, nằm xuống nệm. Khi cơ thể của hắn phủ lên nó, nó vẫn nhìn hắn một cách vô hồn như vậy, và điều đó làm cho hắn không hài lòng.
- Cô cất cái ánh mắt đó đi. Khó chịu quá.
Nó quay đầu sang một bên, rồi nhắm mắt, chịu cả sức nặng của hắn đè lên thân thể, lẫn tâm trí nó.
Ngủ với một con đĩ.

Việc ấy hắn đã làm hơn chục lần và lần nào cũng thành thục, đạt được cái mà hắn muốn, rồi thì đứng dậy, nhìn con đĩ vẫn còn đang nằm trên giường, trâng tráo tỏ ra e thẹn, kéo nhẹ cái mền che ngang tấm thân trần rũ rượi. Hắn cười khẩy. Một con đĩ có thể vì 10 đồng bạc cắc mà trở thành món đồ chơi trong tay đàn ông, thì vờ vịt e thẹn làm chi cho bọn đàn ông thêm khinh bỉ?
Đầu óc vu vơ nghĩ đến những chuyện ấy, hắn chợt nhận ra có thứ gì đó ở nó không giống những lần trước hắn ngủ cùng một con đĩ. Thứ gì đó cản trở. Hắn nhìn mặt nó. Nó vẫn đang quay mặt sang một bên, đôi mắt nhắm nghiền, bờ môi nhỏ hé mở để lộ ra hàm răng đang cắn chặt. Nó đang đau đớn.
Một thằng khách làng chơi có cần phải quan sát con đĩ của mình cảm thấy thế nào trong cuộc truy hoan không? Không cần! Vì hắn là người bỏ tiền ra để chơi và vui chứ nó không phải là kẻ nhận được tiền để được yêu thương, trân trọng. Thế nên hắn vẫn tiếp tục làm công việc của mình, như đã làm hàng chục lần trước đây. Cảm xúc, đau đớn của một con đĩ không đủ sức kiềm hãm cơn động tình của giống đực.
Truyện ngắn Một Con Đĩ Còn Trinh


Khi đã trút cả sinh lực vào cơ thể đàn bà của nó, hắn ngã người ra giường, thở hồng hộc và nhìn lên ánh đèn vàng vọt của căn phòng khách sạn đắt tiền. Nó, một con đĩ xinh đẹp được bọn đối tác tặng hắn thay lời cảm ơn cho những mức thỏa thuận dễ dãi mà hắn đã chấp thuận. Đàn bà, với hắn, ngoài cái chức năng làm vợ, làm mẹ, thì còn có thể dùng làm “quà”. Đàn bà lắm điều!
Hắn đứng dậy vào nhà tắm, mở vòi sen để dòng nước âm ấm chảy dọc cơ thể, cảm nhận sự dễ chịu của cơn thỏa mãn dục tính vừa trải qua. Lau khô người, hắn quấn chiếc khăn tắm rồi bước ra phòng ngoài. Nó đã đứng dậy sẵn, vội bước vào nhà tắm khi hắn vừa bước ra. Có lẽ hắn sẽ như những lần trước, bảo nó có thể về trước để kiếm thêm vài người khách, trả lại cho hắn cái không gian sang trọng của căn phòng khách sạn mà hắn không muốn có mùi của một con đĩ làm ô uế. Nhưng hắn đã không thể làm vậy, vì kịp nhìn thấy một thứ.
Một giọt máu.
Một giọt máu nằm trơ trọi giữa tấm drap giường trắng tinh, đỏ rực như bông hoa giữa nền tuyết trắng xóa. Hắn chợt nhớ lại khuôn mặt nó khi nãy. Cái nhăn mày, hàm răng cắn chặt, và đuôi mắt ươn ướt, cùng lời của bọn đối tác, “bảo đảm anh sẽ bất ngờ”. Có lẽ nào…
- Cô còn trinh? – Câu đầu tiên hắn hỏi khi nó bước ra khỏi phòng tắm.
Nó nhìn hắn, bối rối như đang cố chọn một thứ cảm xúc phù hợp để trưng lên mặt trong tình huống này.
- Không… vài phút trước đây thì đúng là tôi còn trinh. – Cuối cùng nó lại chọn khuôn mặt trơ lì cảm xúc khi lột bỏ bộ đồ ban nãy.
- Một con đĩ còn trinh trắng? – Hắn nhướn mày hỏi, như thể cái điều hắn vừa hỏi nó là điều kỳ lạ nhất trên cuộc đời này.
- Một con đĩ thì không được quyền còn trinh sao?
Hắn giật mình. Ngay cả trong từ điển tiếng Việt hay bất cứ cái định nghĩa nào về Đĩ, có bao giờ người ta quy định rằng, một con đĩ thì không được phép còn trinh trắng? Hay cái lằn ranh mong manh giữa Đĩ và Không Đĩ vốn dĩ chỉ là cái chữ Trinh đeo bám kiếp đàn bà hơn ngàn năm nay?
Thấy hắn đơ ra, nó cười khẩy, nụ cười nhếch mép mà hắn hay quẳng cho những con đĩ từng ngủ với hắn nay được nó quẳng thẳng vào mặt hắn. Hắn im lặng, cảm giác mặt nóng ran như có ai vừa tát hắn một cú đau điếng, rồi hắn nói với nó, giọng đầy bực dọc.
- Cô ra khỏi phòng đi, xong việc của cô rồi. Muốn đi đâu thì tùy.
Nó lại cười, nụ cười nhếch mép khó hiểu của một con đĩ. Và nó đi, biến mất khỏi căn phòng khách sạn sang trọng. Để lại hắn trằn trọc với những giấc mơ không hình hài. Trong giấc mơ nào đó, giọt máu trên giường mà nó để lại bỗng dưng lan rộng, hóa thành một vũng lầy nhớp nháp, hắn vẫy vùng trong đó, cố ngoi lên tìm cho mình con đường sống. Nó vẫn đứng đó, nhìn hắn và cười khẩy.
***
Sáng, ánh nắng gay gắt len lỏi qua tấm màn khép chưa kín của khách sạn làm hắn thức giấc. Hắn ngồi dậy, uể oải nhớ về những chuyện mình đã trải qua đêm qua, rồi tâm trí hắn bừng cháy khi nhìn thấy giọt máu đỏ vẫn còn trên drap nệm. Nó là thật. Một con đĩ còn trinh đã xuất hiện giữa cuộc đời hắn.
Hắn lắc đầu vài cái để trấn an mình, móc điện thoại, gọi một cuộc gọi đối với hắn là quan trọng.
- Anh xin lỗi vì hôm qua không về nhà, nhậu với mấy đối tác rồi ngủ lại nhà một đứa bạn, anh sợ về trễ làm phiền em. Ừ, anh đi làm luôn, chiều về gặp em nhé.
Hắn cúp máy, lương tâm không dợn lên chút gì là áy náy, tội lỗi. Đàn ông có thể ngủ với nhiều người đàn bà khác nhau nhưng luôn tự nhủ rằng trái tim mình chỉ có một người đàn bà duy nhất, và điều đó không hề là phản bội. Còn đàn bà? Đàn bà chỉ có thể ngủ với 1 người đàn ông duy nhất, nhưng trong tim vẫn còn vấn vương những người tình cũ. Với đàn ông và đàn bà, sự chung thủy được định nghĩa hoàn toàn khác nhau. Có lẽ vì vậy mà đàn ông và đàn bà chưa bao giờ hiểu hết về nhau, và cũng chính vì chưa hiểu hết về nhau, nên đàn bà và đàn ông vẫn luôn ma mị, ám ảnh nhau trong những vòng tròn luẩn quẩn, không tìm ra lối thoát.
Hắn sửa lại cổ áo sơmi rồi vào công ty, ánh mắt của vài đồng nghiệp nữ kín đáo nhìn theo hắn. Hắn vào phòng mình, vẫn còn nghe loáng thoáng sau lưng lời bàn tán.
- Chết chưa, hôm nay sếp có mùi nước hoa lạ, mùi của nữ nhé.
Hắn đưa tay áo lên ngửi. Là mùi của nó, mùi đĩ. Hắn chau mày, lấy chai nước hoa trên bàn làm việc ra rồi xịt vài phát vào áo, hi vọng rằng chai nước hoa trị giá vài triệu bạc của hắn có thể xua đi cái mùi đĩ rẻ tiền của nó. Có người gõ cửa phòng, rồi cô thư ký nhẹ nhàng bước vào, trình cho hắn mớ hồ sơ cần giải quyết. Không hiểu bất cẩn thế nào, ly cafê trên bàn hắn lại bị hất đổ, một giọt cafê văng vào áo hắn. Hắn ngẩn người nhìn vết dơ vừa xuất hiện trên áo mình trong khi cô thư ký rối rít xin lỗi, lau dọn.
Trong 1 tích tắc, vết cafê màu nâu sậm bỗng dưng hóa thành đỏ bầm, y như vết máu nó lưu lại trong tâm trí hắn từ tối qua. Hắn nhắm mắt, đưa tay bấm nhẹ vào thái dương, tất cả chỉ là ảo giác do cơn say còn sót lại, hắn tự nhủ.
- Cô ra ngoài, mua cho tôi cái áo sơmi khác. – Hắn nói với cô thư ký.
Ngoài trời, dù nắng đang gay gắt nhưng phía xa vẫn dợn vài đám mây đen.
***
Hắn về nhà khá muộn vì mãi mê giải quyết mớ giấy tờ còn tồn đọng. Vợ hắn mỉm cười bên mâm cơm còn bốc khói.
- Anh vào thay đồ rồi ra ăn cơm cùng mẹ con em. Bin ơi, bố về rồi nè con.
Con hắn nhảy từ sofa xuống rồi lao ra ôm chầm lấy hắn, bỏ mặc chương trình phim hoạt hình đang theo dõi. Hắn ôm con, hít lấy mùi da thịt trẻ con ngọt như sữa. Bỗng hắn lại giật mình khi lẫn trong mùi trẻ con đó, là mùi nước hoa của nó, mùi đĩ. Cái mùi nồng nồng, kích thích một cách quái đản. Phải chăng đây là mùi chung của bọn đĩ dùng để khơi gợi những ham muốn bên trong bọn đàn ông? Hắn rùng mình rồi nhanh chân vào nhà tắm.
***
Hắn làm tình cùng vợ.
Vợ hắn là một người phụ nữ chuẩn theo quan niệm á đông, tức là dạng phụ nữ không bao giờ thể hiện cảm xúc, suy nghĩ của mình trong việc gối chăn, vì sợ. Sợ rằng chồng hay người yêu sẽ đánh giá phẩm hạnh của mình qua những đòi hỏi thể xác mà đàn bà đáng lý phải được có. Vợ hắn thường im lặng, nằm im mà chờ đợi hắn dìu dắt qua những cảm xúc khác nhau của việc làm tình. Thỉnh thoảng, cô chỉ hưởng ứng bằng vài hơi thở gấp gáp hơn bình thường.
Nhưng nực cười nhất trong cuộc đời, mẫu người phụ nữ chuẩn mực á đông ấy, lại không còn trinh trắng khi về làm vợ hắn. Ngay đêm tân hôn, cô thỏ thẻ cùng hắn rằng, một tai nạn lúc còn bé khiến cái màng bé nhỏ tượng trưng cho tiết hạnh người phụ nữ của cô đã không còn. Hắn thoáng suy nghĩ, dĩ nhiên trong đầu hắn lướt qua tất cả những hình ảnh tởm lợm nhất mà thằng đàn ông có thể nghĩ đến khi nghe tin người mình yêu không còn trong trắng. Nhưng rồi hắn lại tự trấn an mình, hắn biết cô đủ lâu để hiểu rõ về con người cô, và hắn tin. Thế nên hắn vẫn luôn coi cô là vợ, người đàn bà duy nhất trong tim hắn, nhưng không phải người đàn bà duy nhất hắn ngủ cùng.
Hắn ghì chặt tay vợ mình xuống giường, một giọt mồ hôi từ người hắn rơi xuống dù máy điều hòa trong phòng vẫn đang bật. Một luồng hơi lạnh thổi qua lưng hắn, không gian và thời gian dường như đứng yên. Giọt mồ hôi của hắn ngưng đọng giữa không gian, chuyển sang màu đỏ như máu rồi vỡ tan trên gương mặt vợ hắn, cũng là lúc hắn bỏ cô ra, nằm thở từng hơi nặng nhọc. Vợ hắn vội lấy cái chăn che ngang thân thể, hình như ngay cả với chồng mình, cô cũng không thoải mái để lộ tấm thân trần.
- Anh… không được khỏe sao? – Cô ngập ngừng hỏi. Có lẽ trong giây phút đó, cô hỏi thẳng hắn rằng, vì sao anh dừng lại khi đang làm tình cùng em? Vì sao hắn không quan tâm đến việc cô đã thỏa mãn hay chưa, sẽ làm cho hắn thoải mái hơn. Nhưng đằng này, cô chỉ quan tâm đến sức khỏe của hắn.
- Ừ… anh… hơi mệt. Em tắm rồi ngủ đi.
Hắn bước khỏi giường, tránh ánh mắt của cô xoáy vào hắn từ phía sau. Vẻ mặt của vợ hắn khi làm tình, có nét gì đó phảng phất giống y như nó. Nhất là khi cô và nó khẽ nhăn mặt, cắn răng. Hắn thấy mình thật đốn mạt và khốn nạn. Liệu có bao nhiêu thằng đàn ông trên đời này đem cảm giác làm tình với vợ mình để so sánh với cảm giác làm tình cùng một con đĩ. Thứ tồi tệ nhất trên đời này không phải là ngủ với một người khác người mình yêu, mà là ngủ với người mình yêu trong khi tâm trí lại suy nghĩ về một người khác.
Hắn bật nắp chai rượu mạnh, rót một ly đầy rồi tự huyễn hoặc mình bằng thứ chất lỏng màu đỏ bên trong. Với hắn, từ lâu đã tách bạch con đàn bà thành hai thứ rõ ràng là trinh tiết và trinh phẩm. Một người vốn dĩ đã không còn trinh tiết như vợ hắn, nhưng bấy lâu nay vẫn giữ bản thân mình đúng tròn trách nhiệm của một người đàn bà, với hắn thì đã là đủ trinh phẩm. Nhưng một ả sinh viên nào đó dù chưa từng ngủ cùng ai nhưng ăn mặc lố lăng, hở hang để mọi người nhìn vào và không tin rằng ả còn trinh thì rõ ràng trinh tiết vẫn còn nhưng trinh phẩm đã mất.
Nói cho cùng, chữ trinh kia, ngoài người trong cuộc được biết tường tận ra, thì nó chỉ nằm đại khái ở một tầng suy nghĩ, nhận thức nào đó của những người xunh quanh mà thôi. Nhưng hắn không ngờ rằng cuộc đời mình lại có lần va vào một con đàn bà còn trinh trắng như nó. Hắn cười, cay đắng.
***
Gã đàn ông vẫn đứng, trân mắt nhìn nó rồi cười nhạt, mỉa mai, khạc vào mặt nó vài con chữ.
- Đồ đĩ.
Gã lại cười, nụ cười càng ngày càng rộng, méo mó đến kì dị.
Nó nằm rúm ró người trên tấm nệm nhàu nát, không mảnh vải che thân…
Nó giật mình, ngồi bật dậy, mồ hôi tuôn ra như tắm. Căn phòng trọ 9m2 chìm trong bóng tối đặc cứng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ nhích từng giây một, uể oải. Nó lò mò lấy điếu thuốc rồi bật lửa hút, tay vẫn còn run rẫy. Giấc mơ bao nhiêu năm nay vẫn còn ám ảnh, khói thuốc lờ đờ xung quanh, nó gục mặt, cảm giác đau từ tim lại tràn về, nhói buốt.
***
Hắn đi dự tiệc, việc mặc trên người một bộ vest sang trọng, lượn lờ giữa những con người luôn coi mình là sang trọng đối với hắn không có gì là lạ, không làm hắn vui nhưng cũng chả làm hắn chán, chỉ đơn thuần là một việc cần làm. Nhưng khi hắn ra về, hắn chợt thấy nó, con đĩ còn trinh ám ảnh gã mấy ngày nay. Nó đang chậm rãi bước sau một người đàn ông đáng tuổi ba của hắn. Không cần suy nghĩ gì thêm, hắn biết rằng nó đang làm việc của một con đĩ.
Hắn cố bước khỏi cầu thang của khách sạn kiêm nhà hàng đang có sự kiện. Nhưng rồi chính bản thân hắn cũng không hiểu vì sao chân mình lại chọn một đường đi khác. Hắn chạy như bay theo nó, kịp lúc thấy nó và lão già đang đứng ở ngả rẻ của dãy phòng đánh số.
- Cô ta là bạn tôi và đêm nay cô ta có công việc phải giải quyết cùng tôi.
Hắn gằn từng tiếng một rồi kéo tay nó đi thật mạnh, trước sự ngạc nhiên của lão già.
- Anh làm cái gì vậy? Điên à? – Nó giật tay ra khỏi tay hắn khi cả hai đã đứng trong một con hẻm nhỏ cạnh khách sạn.
- Cô làm cái giống gì ở đây? – Nó hỏi, dù biết thừa câu trả lời.
- Làm đĩ. Anh biết chuyện đó mà.
- Cô ngủ với cả lão già đáng tuổi ông nội mình?
- Ai nói với anh rằng một con đĩ có quyền chọn khách?
- Cô… cô đúng là một con đĩ.
- Không, tôi nghĩ lại rồi, lúc này anh phải gọi tôi là một cô chân dài, vì người tôi ngủ cùng là một đại gia. Còn khi tôi ngủ với anh, anh có thể gọi tôi là một con đĩ. Giá trị của một con đĩ nằm ở thằng đàn ông mà nó phục vụ, thế nên chỉ có bọn đàn ông thấp kém như anh mới mở miệng gọi tôi là một con đĩ.
Bốp!
Hắn vung tay tát nó một cái nảy lửa, rồi run rẫy nhìn tay mình. Hắn không hiểu vì sao lại tát nó, sĩ diện một thằng đàn ông bị đàn bà đay nghiến, hay sĩ diện của một thằng giám đốc bị một con đĩ dạy đời.
Nó đưa tay chỉnh lại vết son môi bị lem vì cái tát của hắn, cười lạnh lùng rồi móc điện thoại ra trả lời.
- Em xin lỗi, chỉ vài việc cá nhân thôi, bây giờ em quay lại phòng ngay.
Nó nhìn hắn, im lặng, rồi đưa hắn một cái namecard.
- Nếu anh còn muốn gặp tôi thì cứ gọi số điện thoại này.
Và nó bỏ đi mất, để lại hắn đứng nhìn cái namecard rồi cười chua chát, một con đĩ mà cũng có namecard…
***
Quán cafê chiều chạng vạng, nó và hắn ngồi nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, Sài Gòn lạ, mới nắng gay gắt rồi có thể trút mưa ầm ầm. Những con người sống ở Sài Gòn cũng lạ, mới thù hận rồi có thể quay qua yêu thương nhau.
- Anh muốn tôi chỉ ngủ với một mình anh?
- Ừ, và tôi sẽ đảm bảo cung cấp đủ tiền để cô sống.
- Anh muốn chứng minh rằng mình có thể biến tôi thành chân dài?
Hắn im lặng.
- Đừng tự ép buộc bản thân anh phải có trách nhiệm với sự trinh trắng của tôi. – Nó nói, lại nhếch mép cười mỉa mai.
Có lẽ nó nói đúng, hắn đang tự ép mình vào cái ý nghĩ bản thân phải có trách nhiệm cho việc lấy đi sự trong trắng của nó. Nhưng hắn biết, chỉ có làm vậy tâm trí hắn mới thanh thản, mới có thể thoát ra khỏi vũng lầy nhớp nhúa màu đỏ sậm của máu mà đêm nào hắn cũng vẫy vùng tìm đường sống. Nó ám ảnh hắn đến mức mê dại.
- Cô đồng ý chứ?
Nó thoáng suy nghĩ rồi gật đầu. Bao nhiêu con đĩ đủ khả năng từ chối một thằng đàn ông muốn làm khách hàng độc quyền của mình? Làm đĩ nói cho cùng cũng là một cuộc kinh doanh thân xác, khi thỏa thuận được các điều khoản mà hai bên cùng chấp thuận, thì người sản xuất sẽ chỉ cung cấp cho một người mua nhất định mà thôi.
***
Nó và hắn vẫn thường xuyên gặp nhau trong căn phòng khách sạn sang trọng. Sau mỗi lần làm tình, hắn đã có thể ôm nó vào lòng và chìm vào giấc mộng không còn vết máu đỏ. Đôi lần hắn tự hỏi, thứ mùi đĩ trên người nó đã biến đâu mất? Hay giờ đây nó đã là một cô chân dài cặp kè cùng đại gia là hắn nên sẽ không còn thứ mùi đó? Hắn kéo nó vào người, cố hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn không cảm nhận được thứ gì xa lạ.
Có lần, trong câu chuyện phiếm sau khi làm tình cùng nhau, hắn kể cho nó nghe.
- Hôm qua đi nhậu, bạn anh kể, chơi đĩ bây giờ rẻ thật, nó dắt một con bé mới gặp lần đầu tiên đi ăn uống, cafê rồi thì con bé đồng ý về khách sạn ngủ cùng nó, chưa tới 500 ngàn. – Hắn cười nhạt.
Nó chăm chú nhìn hắn, ánh mắt bỗng dưng kỳ lạ đến khó hiểu. Và nó nói, rất nhẹ nhưng đủ để đè lên tâm trí hắn.
- Sao anh không nghĩ, con nhỏ đó sẽ kể cho bạn nó nghe rằng, đĩ đực bây giờ rẻ thật, chẳng tốn một xu nào cho nó mà nó còn phải dẫn mình đi ăn và trả tiền khách sạn. Đĩ hay không đĩ, rẻ hay không rẻ, tùy vào vị trí mình đang đứng mà nhận định thôi.
Nó nói rồi dụi đầu vào ngực hắn, nhắm mắt, cố kéo mình vào giấc ngủ… để mặc cho hắn nằm đó, tâm trí kẹt trong cái vòng Đĩ và Không Đĩ.
***
Hắn và nó có lẽ sẽ tiếp tục mối quan hệ đó cho đến một ngày mà hắn chán nó, hay nó kiếm được một đại gia có thể đưa ra số tiền nhiều hơn hắn để biến nó thành của riêng. Nhưng đã có một người đàn bà đến gõ cửa phòng trọ của nó, là cô, vợ hắn.
Thứ linh cảm, giác quan kỳ bí của đàn bà cho cô biết cô đang phải san xẻ chồng mình cùng một người phụ nữ khác, và cũng cái giác quan bí ẩn đó dẫn cô đến gặp nó.
Cô và nó ngồi ở ngay quán cafê mà nó và hắn đã ngồi lần đầu tiên, thằng Bin con hắn chạy chơi ngoài sân quán. Cô nói không nhiều, chủ yếu chỉ là những câu sáo rỗng của bọn đàn bà muốn giành chồng mình về từ tay một con đĩ. Nó im lặng nhìn cô, tự hỏi cô là loại đàn bà gì mà có thể hạ mình năn nỉ một con đĩ giành mất chồng mình, trong khi, cô có thể túm lấy nó, vả cho vài bạt tai rồi cho thêm mấy lời đe dọa sống chết. Đàn bà khi ghen, kinh khủng lắm.
Nhưng cô vẫn chỉ nói, cho đến câu cuối cùng thì cô khóc, vỡ òa. Câu nói mà nhiều năm sau nó vẫn ám ảnh.
- Có lần… anh quan hệ cùng tôi, nhưng… lại gọi nhầm tên cô.
Nó nhíu mày, còn cô thì khóc… thằng Bin thấy mẹ mình khóc liền chạy nhào tới, vừa nắm tay lại đánh nó, vừa khóc theo.
Nó ngồi yên cho thằng nhóc đánh, im lặng nhìn tấn trò đời trước mắt rồi hít một hơi dài, chỉ nói 3 chữ và dứng dậy ra về.
- Đồ đàn bà.
***
Nó nhắn tin cho hắn, một trong những lần hiếm hoi nó chủ động nhắn tin đòi gặp hắn. Nó ngồi yên tại phòng khách sạn, nhìn gương mặt mình qua tấm gương trang điểm, hình như từ khi quen hắn, nó bớt dùng phấn son. Có lần, khi thức dậy bên hắn, nó lấy tay che mặt, hắn gỡ tay nó ra, nhìn vào khuôn mặt không trang điểm của nó và nói nhẹ nhàng.
- Cái chất đàn bà trong em rất đậm đặc.
Nó không hiểu chất đàn bà trong nó là gì, cũng không hiểu hắn đã cảm nhận được gì, nhưng nhìn nụ cười của hắn, nó hiểu đó là một lời khen. Có tiếng gỏ cửa phòng và hắn bước vào, nhìn nó mỉm cười, như mọi lần gặp nhau. Nó ôm lấy hắn rồi dìu hắn xuống giường, lớp quần áo vướng víu nhanh chóng được rủ bỏ, để lại hai thân xác trần trụi bên nhau. Cơ thể hắn vẫn vậy, cao to và phả thứ hơi ấm xua đi những băng giá trong tâm hồn nó.
Khi hắn đi sâu vào người nó, nó im lặng, nhắm ghì mắt, nhưng vẫn kịp thấy nét bối rối, hoang mang trên gương mặt hắn. Cuộc làm tình giữa nó và hắn rơi vào một khoảng lưng chừng, rời rạc, hắn bỗng dưng xa cách, nghi ngờ, trong khi nó vẫn nhìn hắn, ánh mắt vô hồn như lần đầu tiên gặp nhau.
Tàn cuộc, hắn ngồi nhỏm dậy, ngập ngừng…
- Em…
Nó đứng dậy, trần truồng trước mặt hắn để hắn nhìn thấy một bên má đùi nó là vệt máu đỏ. Hắn chau mày, như đang cố hiểu những gì đang diễn ra trước mắt mình. Rồi thì hắn thấy trên giường đọng lại một giọt máu đỏ thẫm, y như ngày đầu tiên hắn làm tình cùng nó.
Nó tới bên bàn trang điểm, mở giỏ xách, quẳng cho hắn tờ giấy màu hồng nhạt. Là tờ thanh toán cho dịch vụ phục hồi màng trinh tại một thẩm mĩ viện vớ vẩn nào đó ở đất Sài Gòn.
- Anh hiểu chứ, anh chả có trách nhiệm gì với sự trong trắng của tôi đâu, đừng trở thành thằng ngốc trong trò chơi này nữa… Về với vợ con anh đi.
Nó gom mớ quần áo còn trên sàn nhà, nhanh chóng mặc lại rồi bước ra cửa. Hắn vẫn ngồi đấy, im lặng nhìn tờ thanh toán, khó khăn lắm mới cất lên được 1 tiếng.
- Em!
Nó dừng bên cửa phòng, không quay mặt lại nhìn hắn, bờ vai nhỏ run run…
- Anh yên tâm đi, em là một con đĩ chuyên nghiệp, thế nên chắc chắn không bao giờ có chuyện em đi yêu 1 thằng khách hàng của mình đâu. Về đi!
Nó mở cửa và bước đi, lặng lẽ rời khỏi căn phòng sang trọng.
Xung quanh hắn mùi đĩ lại nồng nặc, nhấn chìm hắn trong mớ cảm xúc hỗn độn không hình hài. Hắn thả người xuống nệm, rồi quay mặt nhìn giọt máu đỏ nằm kế bên mình. Giọt máu chuyển sang thẫm đen trong ánh đèn vàng vọt.
Và có lẽ cả cuộc đời hắn không bao giờ thấy được giọt nước mắt còn chưa kịp khô nơi cửa phòng…
  END.
 Sài Gòn, ngày nắng gắt.

Truyện Ngắn,Văn Học Nghệ Thuật