vietnamese Tiếng Việt english English Giới Thiệu
Hôm nay:
Tin mới đăng:


Lũ trẻ chăn trâu thường gọi Ông Đò
Bởi một thời ông chèo đò để sống
Người khách qua, nhìn con sông rộng
Mới hiểu lái đò gian khổ biết bao nhiêu...

Và giờ đây cứ mỗi buổi chiều
Trên đê rộng trải màu xanh biếc cỏ
Tà áo dài nữ sinh bay trước gió
Khi qua cầu kéo vành nón nghiêng che

Lũ  trẻ con mê mải trên bờ đê
Thả diều chơi, tung tăng cùng ngọn  gió
Ông lão vui với đàn cháu nhỏ
Trong  vườn cau, ve rộn rã gọi hè...

Con sáo ngày xưa nay lại bay về
Nhớ dòng sông...
Và nhớ từng bến nước...
Ông lão lái đò nhớ về thuở trước
Mơ - tuổi thơ trở lại với bây giờ

Dòng sông quê đã nối nhịp đôi bờ
Chỉ còn lại con đò xưa bé nhỏ
Ông Đò già đăm chiêu vàng nỗi nhớ...
Chiều thu sang...
ngắm sông chảy ...
đợi chờ.
Trà Thanh Lam

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Mây núi Ba Vì tràn linh khí
Non nước Hương Sơn tỏa huyền uy
Ở Quê mà nhớ da diết thế
Ai bảo đi đất mới hóa tâm hồn


Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Đã từng yêu lắm biết không
Đã từng chờ đợi mà không oán hờn
Buồn vui cũng một tiếng đờn
Bao nhiêu sâu lắng thổi hồn hư không
Hôm nay chim sáo sang sông
Tôi mong con sáo ấy không trở về

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Có những lúc tôi buồn muốn khóc, 
Sao lệ buồn chảy ngược vào trong ?
Nam nhi sống ở trên đời, 
Ai cũng mong được xưng cô xưng quả ?
Dẫu hậu cung trăm ngàn mỹ nữ,
Vẫn Không một bóng tri âm tri kỷ
Lệ quân vương khóc thầm ai biết ?
Chốn vàng son cô độc một anh tài !

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Kẹo, ơi kẹo có biết chăng
Ăn xong đi ngủ, sún răng mất rồi...
Kẹo cười: tại bạn đấy thôi
Chứ không phải lỗi tại tôi ngọt ngào.

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật


    Thơ: Vũ Giang Vũ Thuỷ

Cối bé chày to giã mệt nhoài 
May mà sức khoẻ vẫn như trai 
Ngồi đâm mỏi gối đau cơ bắp
Cúi giã còng lưng nhức bả vai 
Thị đỏ mềm mềm kêu óc ách 
Chày lim cứng nhắc nện inh tai 
Muốn làm cối nữa nhưng khuya quá 
Em cất đi dùm để sớm mai !
GIÃ GIÒ
                        NgôThái
Bài họa: Y đề nguyên vận thơ Vũ Giang.

Chầy lim, cối đá giã đến... nhoài
Tuổi tác đang còn ở sức trai
Cậy sức giã lâu... tê cột sống
Khoe tài thúc mãi... mỏi bờ vai
Phì phò, kiệt sức... mờ con mắt
Hổn hển, rã rời... thở lỗ tai
Bà xã cố nèo thêm tý nữa
Thôi đành xin khất... để ngày mai

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa chỗ trồng ngô khoai
Vẳng nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò


Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Bác bảo với tôi bác đã già
Già rồi sao bác vẫn chơi Hoa ?
Sáng Hồng, tối Huệ, trưa Đào, Liễu
Nửa đêm mất ngủ với Quỳnh, Giao
Lao đao thế cổ gốc sung già
Chơ vơ hai quả nơi mỏm đá
Một gốc mọc lên chốn thủy hà
Lại ở chỗ kia bác trồng si
Bác chờ đợi chi ở gốc si
Phải chăng quê bác đang nắng cực
Mải miết đợi chờ một buổi mưa !

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Hôm nay, ngày 21/10 sau ngày phụ nữ việt nam 1 ngày: đọc được bài chia sẻ này trên vnexpress.net. Mặc dù đang rất đau đầu vì công việc, nhưng cũng cảm tác với tình cảnh của 2 mẹ con trong câu chuyện, xin trích dẫn nguyên văn lời chia sẻ của người mẹ ở bên dưới, và link bài Có nên nhận lại đứa con bị bỏ rơi? cho những ai muốn đọc thêm những chia sẻ của bạn đọc trên vnexpress.net Và cuối cùng là mấy câu thơ mà tôi đã buột miệng khi đọc xong 
Em ơi đón con về

Tận mắt nhìn thấy con
Bơ vơ giữa dòng đời
Sao em còn lưỡng lự?
Em ơi tình mẫu tử
Lớn hơn cả thế gian
Vậy thì mặc thế gian
Nói lời qua tiếng lại.
Con nằm trong lòng mẹ
Một thế giới bình yên
Mẹ vòng tay ôm con
Một thế giới dịu hiền.


Có nên nhận lại đứa con bị bỏ rơi?

Nhiều đêm thức giấc giữa chừng, nỗi nhớ con trong tôi cứ cồn cào da diết. Chưa lúc nào trong 8 năm qua tôi quên được đôi mắt bé nhìn khi tôi cất bước ra đi.

Tôi 26 tuổi, chưa có gia đình nhưng từng sinh con. Hiện tại tôi là giáo viên dạy cấp hai. Cuộc sống cũng khá nhàn hạ nhưng tự trong trái tim, tôi chưa từng có giây phút nào bình yên bởi ám ảnh quá khứ và cảm giác tội lỗi sau khi vứt bỏ đứa con trai mình đã mang thai chín tháng, mười ngày.
Tốt nghiệp cấp 3, tôi một thân một mình khăn gói vào Sài Gòn học đại học, cuộc sống nơi thị thành náo nhiệt đã biến cô sinh viên tỉnh lẻ trở nên lạ lẫm và không biết tự lúc nào tôi đã thích ứng rất nhanh. Vì cũng khá xinh xắn nên tôi được nhiều người săn đón.
Giữa học kỳ đầu tiên tôi nhận lời yêu một anh chàng thành phố, học trên tôi 3 khóa. Đó là một chàng trai giàu có, sành điệu và hết mực yêu chiều tôi. Tôi đã yêu anh ta hết mình và không tiếc với anh một thứ gì. Cô gái 18 tuổi là tôi khi ấy vẫn còn quá ngây thơ, khờ dại khi tin tình yêu là tất cả.
Một ngày cuối năm tôi phát hiện mình có thai, anh ta bắt tôi bỏ đứa bé. Vì quá sợ hãi nên tôi chỉ biết khóc, tôi nhốt mình trong phòng không dám nhìn một ai. Cũng từ đó anh người yêu không xuất hiện nữa, anh ta bỏ tôi không thương tiếc, dù tôi có níu kéo thế nào cũng chỉ vô nghĩa.
Cú vấp ngã đầu đời để lại trong tôi quá nhiều cay đắng và sự tổn thương, vì đứa trẻ quá lớn nên tôi không có can đảm để phá. Tôi xin bảo lưu kết quả và về một tỉnh miền Tây sinh con, sau đó tôi bỏ lại cháu trước cửa trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi ở thành phố.
Đứng từ xa nhìn con trai đang khóc mà lòng tôi quặn thắt, tôi còn quá trẻ để có thể tự mình nuôi dưỡng con, cũng không thể cho mọi người biết một đứa con gái mới bước qua tuổi 19 đã có con. Quay lưng bước đi mà tôi nghe trong lòng cả một trời dông bão.
Bẵng đi vài năm, tôi tốt nghiệp Sư phạm và về quê làm giáo viên cấp hai. Tôi chưa một lần quay lại trung tâm trẻ mồ côi để nhìn con, bởi tôi biết tôi không xứng đáng là một người mẹ. Nhiều đêm thức giấc giữa chừng, nỗi nhớ con trong tôi cứ cồn cào da diết. Chưa lúc nào trong 8 năm qua tôi quên được đôi mắt bé nhìn tôi khi tôi cất bước ra đi. Đến tận bây giờ tôi vẫn không đến với ai vì đã mất hoàn toàn niềm tin vào đàn ông.
Cách đây vài tháng tôi đưa mẹ vào thành phố chữa bệnh, tôi tìm đến trung tâm trẻ mồ côi với tư cách là một người đi làm từ thiện. Tôi tìm hiểu và biết con tôi trước đây đã được nhận làm con nuôi trong một gia đình giàu có hiếm muộn, nhưng vài năm trước ba mẹ nuôi của con trai tôi đều tử nạn trong một tai nạn giao thông. Cháu được gửi trả lại trại trẻ mồ côi và hiện tại đã học lớp 3.
Tôi quặn thắt khi thấy con mình cô độc ngồi trong góc sân, gương mặt không cảm xúc của con làm tôi thấy mình là người tồi tệ nhất thế gian. Gia đình, bạn bè, đồng nghiệp không ai biết quá khứ của tôi. Tôi phải làm sao để được ở gần con và bù đắp tội lỗi của mình? Tôi có nên nói thật với gia đình để đón cháu về hay nói dối để nhận cháu làm con nuôi? Mong bạn đọc hãy cho tôi lời khuyên để tôi có thể dũng cảm đối mặt.
HH

Thơ

Nhà không có bố buồn sao 
cái đinh cũng thiếu, con dao thì cùn
Bơm xe chẳng hiểu cái jun
Rát tay bật lửa, đá mòn xăng khô
Không có bố, không thì giờ
Bữa ăn sớm muộn, chẳng chờ, chẳng mâm
Ngày đông gió bấc mưa dầm
Đậy che mái dột âm thầm  mẹ con
Chẳng vui tiếng điếu rít ròn
Bia không mua uống em còn bán chai
Nước đun sôi để nguội hoài
Nhà không có bố biết ai pha trà
Cho dù bãi mật phù sa
Mà không bên lở chẳng là dòng sông
Nguyễn Thị Mai

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Thương em Tuổi mới đầu hai
Đã cô đơn đi qua đời son trẻ
Đứng trước vẻ đẹp tàn phai
Bỗng thấy mình như có lỗi
Hoa tàn mà vẫn có ích

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật


Ngồi Buồn Nhớ Mẹ Ta Xưa ...


Bần thần hương huệ thơm đêm
khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
chân nhang lấm láp tro tàn
xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò ... sung chát đào chua ...
câu ca mẹ hát gió đưa về trời
ta đi trọn kiếp con người
cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ ... mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ chăng

Nhìn về quê mẹ xa xăm
lòng ta -- chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương

Nguyễn Duy, Saigon, Mùa thu 1986

Âm Nhạc,Hát Văn,Thơ,Văn Học Nghệ Thuật,Video