vietnamese Tiếng Việt english English Giới Thiệu
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Bảy mươi chống gậy ra đi
Than thân rằng thuở đang thì không chơi
Bảy mươi chống gậy ra ngồi
Xuân ơi xuân có tái hồi được chăng

Càng già càng nhẹ phao câu
Càng lên xuống tiện, càng mau nhịp nhàng

Cau khô mà bỏ hộp đồng
Tuổi em chẳng đáng làm chồng chị đâu

Em có chồng còn nhỏ như ngọn cỏ còn non
Loan phòng kia chưa nhập, dạ còn như xưa
- Đường đi không lở cũng mòn
Lẽ đâu có lẽ hoa còn duyên tươi
Em nói ra sợ chúng bạn cười
Cá đôi ba buổi chợ, còn khoe tươi nỗi gì?

Hoa thơm mất nhụy đi rồi
Dù rằng trang điểm cũng người vô duyên

Đàn ông đều thích ăn quà
Ăn quà lại về nhà ăn cơm
Nhai cơm như thể nhai rơm
Cho nên cứ phải vừa cơm vừa quà

Ai ơi chớ phụ đàn bà
Đàn bà còn ấm hơn nhà năm gian!

Thương thì chưa chắc đã thương
Con gái ra đường anh chọc anh chơi

Chơi chi những kẻ có chồng
Tát nước ruộng cạn tốn công cày bừa
Lênh đênh bè gỗ, bè dừa
Quần nâu áo vải đâu vừa thì chơi

Em cậy em là gái có chồng
Đây chúng anh chưa vợ, nhưng cũng chẳng nằm không tối nào

Có chồng đêm có đêm đừng
Không chồng em chẳng nằm dưng đêm nào

Hỏi đây có các cô dì
Làm thân con gái có một thì mà thôi
Chia hai, quá nửa phần đời
Bấm gan chịu mãi với đời được sao?

Tối tăm gắp phải khúc xương
Đã gắp thì nuốt, biết nhường cho ai

nghe anh trong ấm ngoài êm
Không nghe, anh đánh thì mềm như dưa

Sư kia còn trẻ hay già
Cho ta tu với, kiếm và chút con

Nực cười cho cá cắn câu
Tham mồi phải chịu, oan đâu bạn tề

Làm trai phải có gan lì
Nấp trong xó bếp làm gì nên thân

Ca Dao Tục Ngữ,Văn Học Nghệ Thuật


Mình nói với ta mình hãy còn son
Ta đi qua ngõ thấy con mình bò
Con mình những trấu cùng tro
Ta đi gánh nước tắm cho con mình
Con mình vừa đẹp vừa xinh
Một nửa giống mình, nửa lại giống ta



     Ca dao với cặp hô ứng “mình – ta” có nhiều dạng : có bài thì tha thiết : “Mình về có nhớ ta chăng/Ta về ta nhớ hàm răng mình cười”; có bài lại độc địa với nhau : “Bao giờ chạch đẻ ngọn đa/Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình…”. Riêng ba cặp lục bát của bài ca dao này đã chứa đựng rất nhiều kịch tính bắt nguồn từ chuyện “mình nói với ta  mình hãy còn son”.
    Trong đời, nhiều cô gái đã gặp phải loại Sở Khanh “quất ngựa truy phong” biệt mù tăm tích sau khi “con ong đã tỏ đường đi lối về”. Có người vì muốn đi tìm hạnh phúc mới đã phải che đậy quá khứ trót lầm lỡ của mình, cũng có người mong tìm một chỗ dựa để có thể chăm sóc đứa con ngoài ý muốn… Cảnh ngộ trớ trêu ấy không chỉ là tàn tích của một thời quá khứ vốn rất nhiều định kiến dành sẵn cho người phụ nữ mà bây giờ vẫn thế, nên có bao người như cô gái đành chọn giải pháp đặt mình lên bàn cân số phận, để gửi gắm hy vọng mong manh vào một người đàn ông có thể đem lại hạnh phúc cho mình.
    Sự thật vô tình bị phát hiện, khi “ta đi qua ngõ thấy con mình bò” quả thật dở khóc dở cười. Dẫu ta – mình đã có tình ý, sâu nặng đến mấy cũng khó  chấp nhận một điều dối trá hiển nhiên. Chàng trai nếu là người hời hợt, thiếu bản lĩnh thì cũng có đủ lý do để thản nhiên bước luôn qua ngõ, thậm chí còn hả hê vì thoát cảnh “kẻ ăn ốc, người đổ vỏ”. Lúc ấy, cô gái sẽ bị xem là hạng đàn bà lẳng lơ, mượn vẻ ngoài còn xuân sắc để mồi chài, quyến rũ đàn ông. Màn kịch sẽ chấm dứt ngay từ cặp lục bát đầu tiên, hạnh phúc không bao giờ đến với cô gái.
    Cái nhìn của chàng trai ở đây không phải hờ hững như vậy, vì chàng còn nhận ra “con mình những trấu cùng tro”. Câu thơ gợi lên nỗi đời cay đắng của cô gái khi chịu nỗi nhục của kẻ “bôi tro trát trấu” vào danh dự của bản thân, gia đình, dòng tộc, xóm làng. Ở màn hai này, chỉ có chàng trai lẳng lặng “gánh nước tắm cho con mình”. Nếu lời ca dao dừng lại ở đây, nghĩa cử hào hiệp ấy cũng chỉ là dấu hiệu của một sự thương hại không hơn không kém. Giả sử cô gái vì chịu ơn mà đền đáp lại thì hạnh phúc chưa có gì bảo đảm. Vì lòng thương hại chưa đủ làm cơ sở cho mối duyên bền vững.
    Cặp lục bát thứ ba vẫn là lời chàng trai như một sự kết ý vừa khéo, để̉ giúp ta hiểu trọn tấm lòng chàng. Ngôn ngữ dân tộc đến đây mới phát huy hết vẻ đẹp tinh diệu trong lời khen “con mình vừa đẹp vừa xinh”. Đẹp là phẩm chất bên trong, xinh là diện mạo bên ngoài. Quan trọng hơn là đẹp xinh giống mình – với nghĩa chiêu tuyết, bênh vực cho cô gái. Còn “con mình” đâu phải phân biệt con mình – con ta, mà “con của mình” cũng như “con của chúng mình” – nên mới giống ta. Vì yêu mình, yêu cả con mình, chàng đã nguyện làm người “gánh nước” gột sạch mặc cảm lầm lỡ cho cô gái. Chàng trai vừa khôn khéo, vừa nhân hậu nên biết tự tạo hạnh phúc cho riêng mình, còn biết đem đến hạnh phúc thật sự cho người mình yêu.
Phải là người yêu hết mình một cách chân thực thì ta mới tìm ra ẩn số sau lời hé mở mình hãy còn son. Cô gái trong bài ca dao này quả cũng “ghê gớm” và chủ động không kém Hồ Xuân Hương khi tự nhận mình hãy còn son. Tấm lòng son đã gặp gỡ tấm lòng vàng, với chàng trai thì cô mãi vẫn còn son, âu cũng là tri âm tri kỷ vậy !
                        
                                                               Trần Hà Nam

Ca Dao Tục Ngữ,Văn Học Nghệ Thuật

Cơm chín tới
Cải ngồng non
Gái một con
Gà nhảy ổ
--------------------
Cau phơi tái
Gái đoạn tang
Chim ra ràng
Gà mái ghẹ
-------------------------------
Gái có chồng như sông có nước
Gái không chồng như lược gãy răng
-------------------------------
Gái có chồng như chông như mác
Gái không chồng như rác như rơm.
-------------------------------
Gái có chồng như rồng có vây
Gái không chồng như cối xay chết ngõng

Ca Dao Tục Ngữ,Văn Học Nghệ Thuật


Một doanh nhân đã mua một viên kim cương khổng lồ ở Nam Phi, kích thước của nó bằng lòng đỏ trứng gà. Người đàn ông rất buồn vì phát hiện ra một vết nứt bên trong viên đá quý này.

Ông ta đưa viên kim cương cho thợ kim hoàn xem với hy vọng được tư vấn sẽ làm gì với cái vết nứt đó. Ông thợ lắc đầu và nói:
- Viên kim cương này có thể chia ra làm 2 phần, và mỗi phần sẽ đắt hơn chính viên to này. Nhưng vấn đề là chỉ cần một nhát đập bất cẩn là ta có thể sẽ làm vỡ viên đá quý kỳ diệu của thiên nhiên, biến nó thành hai cục đá sứt mẻ. Những viên kim cương ta nhận được sẽ rẻ hơn viên to này rất nhiều, và có thể sẽ chẳng có giá trị gì. Tôi sẽ không liều mà nhận làm việc này đâu.
Và những người thợ ở các nước khác nhau cũng kể cho ông những điều có thể xảy ra và cũng không dám giúp ông.
Sau đó ông được mọi người giới thiệu một ông thợ có bàn tay vàng ở Amsterdam. Và doanh nhân này ngay lập tức bay đến Amsterdam để tìm người thợ cao tuổi đó.


Ông thợ ngắm nghía viên đá quý qua kính lúp với vẻ mặt thích thú, và bắt đầu cảnh báo về những nguy cơ có thể xảy ra. Ngắt lời ông thợ, doanh nhân nói rằng ông đã nghe về câu chuyện này quá nhiều rồi và đã thuộc nó làu làu.


Ông thợ đồng ý giúp và ra giá dịch vụ. Khi ông chủ viên kim cương đồng ý, người thợ gọi cậu học nghề trẻ tuổi đang ngồi ở phía sau chăm chú công việc của mình. Cầm viên kim cương, cậu dùng búa đập một nhát dứt khoát, chia viên đá quý ra làm đôi mà không chút rụt rè, rồi đưa cho ông thợ. Doanh nhân quá đỗi bất ngờ hỏi:
- Cậu bé đó làm chỗ ông lâu chưa?
- Mới có 3 ngày. Nó vẫn chưa biết giá trị của viên đá quý này cho nên tay nó không run và rất dứt khoát.


Có người cho rằng thái độ làm việc dứt khoát của người thợ học việc quyết định sự thành công. Theo tôi việc quyết định thành công là quyết định để cho người thợ học việc đó thực hiện cú đập của người thợ già mới là thành công. Thành công không phải do may mắn, không phải do thiếu hiểu biết của gã thanh niên, mà nhờ vào sự từng trải của người thợ già và nghệ thuật dùng người của người thợ già đầy kinh nghiệm.


Truyện Ngắn,Văn Học Nghệ Thuật


Lũ trẻ chăn trâu thường gọi Ông Đò
Bởi một thời ông chèo đò để sống
Người khách qua, nhìn con sông rộng
Mới hiểu lái đò gian khổ biết bao nhiêu...

Và giờ đây cứ mỗi buổi chiều
Trên đê rộng trải màu xanh biếc cỏ
Tà áo dài nữ sinh bay trước gió
Khi qua cầu kéo vành nón nghiêng che

Lũ  trẻ con mê mải trên bờ đê
Thả diều chơi, tung tăng cùng ngọn  gió
Ông lão vui với đàn cháu nhỏ
Trong  vườn cau, ve rộn rã gọi hè...

Con sáo ngày xưa nay lại bay về
Nhớ dòng sông...
Và nhớ từng bến nước...
Ông lão lái đò nhớ về thuở trước
Mơ - tuổi thơ trở lại với bây giờ

Dòng sông quê đã nối nhịp đôi bờ
Chỉ còn lại con đò xưa bé nhỏ
Ông Đò già đăm chiêu vàng nỗi nhớ...
Chiều thu sang...
ngắm sông chảy ...
đợi chờ.
Trà Thanh Lam

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Cây cao bóng mát không ngồi,
Anh ra giữa nắng trách trời không râm!
***
Làm trai cho đáng sức trai
Khom lưng chống gối gánh... hai hạt vừng.
***
Học hành ba chữ lem nhem
Thấy gái thì thèm như chửa thèm chua.
***
Anh như trái bưởi trái bòng
Ngoài da xanh lét, trong lòng chua le.
***
Ông già tôi chẳng lấy ông đâu
Ông đừng cạo mặt nhổ râu tốn tiền.
***
Ai về nhắn chị hàng cau
Giặt buồm, dấp nước, giữ màu cho tươi.
***
Hỡi cô tát nước bên đàng,
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?
***
Ai đưa em đến chốn này,
Bên kia thì núi bên này thì sông?
***
Hỡi cô yếm trắng lòa lòa!
Sao cô không bảo mẹ già nhuộm thâm?
Hay là ta hãy làm thân
Ðể anh nhuộm hộ thấm nhuần công anh!
***
Tiếc thay cái giếng nước trong
Ðể cho bèo tấm bèo ong lọt vào
***
Cau non trầu lộc mỉa mai
Da trắng tóc dài, đẹp với ai đây?
***
Tiếc thay cái đọi bịt vàng
Ðem ra đong cám lỡ làng duyên em !
Tiếc nồi cơm trắng để ôi
Tiếc con người lịch mà soi gương mờ.
***
Còn duyên kén cá chọn canh
Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ.
Còn duyên kén những trai tơ
Hết duyên ông lão cũng vơ làm chồng.
***
Nước đường mà đựng chậu thau
Cái mâm chữ triện đựng rau thài lài.
Tiếc thay da trắng tóc dài
Bác mẹ gả bán cho người đần ngu.
Rồng vàng tắm nước ao tù
Người khôn ở với người ngu nặng mình.
***
Ngồi trong cửa sổ chạm rồng
Chăn loan gối phượng không chồng cũng hư.
***

Ði đâu cho đổ mồ hôi,
Chiếu trải không ngồi, trầu để không ăn?
***
Cây chanh lại nở hoa chanh
Ðể con bướm trắng bay quanh cả ngày!
***
Tưởng rằng má phấn môi son
Ai ngờ má mỏng môi mòn hỡi em!
***
Lấy chồng ăn những của chồng
Ăn hết con mắt, khoét lòng con ngươi!
***
Trăng lên nhu nhú đầu non
Số em là số sớm con muộn chồng.
***
Chớ nghe quân tử nỉ non
Mà rồi có lúc ẳm con một mình.
***
Gái đâu có gái lạ đời
Chỉ còn có một ông trời không chim.
***
Gà già khéo ướp lại tơ
Nạ dòng trang điểm, gái tơ mất chồng.
***
Những người thắt đáy lung ong
Ðã khéo chiều chồng lại khéo nuôi con.
Những ngưòi béo trục béo tròn
Ăn vụng như chớp đánh con cả ngày.
Những người mặt nạc đóm đày
Mo nang trôi sấp biết ngày nào khôn!
***

Ở nhà nhất mẹ nhì con
Ra đường lắm kẻ còn giòn hơn ta.
***
Có chồng đêm có đêm đừng
Không chồng em chẳng nằm dưng đêm nào.
***
Em là con gái đồng trinh
Em đi bán rượu qua dinh ông nghè.
Ông nghè cho lính ra ve,
-Trăm lạy ông nghè, em đã có con!
-Có con thì mặc có con
Thắt lưng cho giòn mà lấy chồng quan!



Ca Dao Tục Ngữ,Văn Học Nghệ Thuật

Mây núi Ba Vì tràn linh khí
Non nước Hương Sơn tỏa huyền uy
Ở Quê mà nhớ da diết thế
Ai bảo đi đất mới hóa tâm hồn


Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Đã từng yêu lắm biết không
Đã từng chờ đợi mà không oán hờn
Buồn vui cũng một tiếng đờn
Bao nhiêu sâu lắng thổi hồn hư không
Hôm nay chim sáo sang sông
Tôi mong con sáo ấy không trở về

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Có những lúc tôi buồn muốn khóc, 
Sao lệ buồn chảy ngược vào trong ?
Nam nhi sống ở trên đời, 
Ai cũng mong được xưng cô xưng quả ?
Dẫu hậu cung trăm ngàn mỹ nữ,
Vẫn Không một bóng tri âm tri kỷ
Lệ quân vương khóc thầm ai biết ?
Chốn vàng son cô độc một anh tài !

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Cu Tý là thủ lĩnh đám bạn nhóc tỳ, tính rất ưa suy gẫm. Ngày nọ, Tý và đám bạn đi đến làng nọ nô đùa, phát hiện ven đường có một cây khế. Trên cây trái chín đầy cành, xum xuê mọng nước chiếu sắc vàng óng. Lũ trẻ vừa nhìn thấy, xúm nhau chỉ chỏ kêu to, cuống quýt chạy quanh cây, chỉ có cu Tý đứng im, vẻ trầm ngâm, không chút tranh giành.

Đám nhóc tranh nhau trèo lên cây, Tèo thấy cu Tý cứ đứng ỳ ra, vội thúc: Mau trèo lên cây hái trái đi chứ! Sao đứng im như phỗng vậy? Chậm chạp quá thì không xơi được trái nào đâu nghen!

Tý lắc đầu:
- Không thèm! Cây khế này vừa chua vừa khó nuốt!
- Lũ nhóc hí hửng hái trái bỏ vào miệng nhai nhưng lập tức phun ra hết và kêu oai oái cùng nhăn nhó chùi miệng.

Khế đúng là chua lè, không những chua mà còn chát. Lúc này chúng mới ngẩn người, hỏi cu Tý:
- Sao mày tài thế? Chưa ăn mà đã biết là khế không ngon?
- Tý cười:
- Có gì khó hiểu đâu? Trái to xum xuê trĩu cành, nằm lồ lộ trên cây ven đường, trông hấp dẫn vậy mà còn nguyên, tức là không ai dám động đến, mà không người động đến thì là khó nuốt chứ sao!

(Theo Truyện cổ Việt Nam)
Đời là bể khổ, tình là dây oan. vậy tại sao ta lại...cố tình nếm và thử trái khế vừa chua vừa chát đó rồi mới nhận ra ?

Truyện Ngắn,Văn Học Nghệ Thuật

Kẹo, ơi kẹo có biết chăng
Ăn xong đi ngủ, sún răng mất rồi...
Kẹo cười: tại bạn đấy thôi
Chứ không phải lỗi tại tôi ngọt ngào.

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật


Một diễn viên nổi tiếng đang đi trên tàu hỏa bị hai phụ nữ có tuổi nhận ra và bị họ quấy rầy bằng đủ thứ chuyện tào lao. Người diễn viên không biết làm cách nào chấm dứt được những cuộc chuyện trò thao thao ngán ngẩm của họ.

Lát sau đoàn tàu chui vào đường hầm, nhưng đèn trong tàu không bật. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, người diễn viên áp lưng bàn tay lên miệng hôn một cái thật kêu. Khi đoàn tàu ra ngoài trời sáng, cả hai người phụ nữ nhìn nhau trong im lặng lạnh lùng.h lùng.

Trào Phúng,Văn Học Nghệ Thuật

Có một ông chủ trại gà, nuôi được một con gà mái đẻ rất nhiều trứng, ngày nào nó cũng không quên đẻ trứng cho ông chủ, mà trứng của nó lại lớn hơn trứng của những con gà khác trong đàn, cả đời nuôi gà ông chủ chưa bao giờ nuôi được con gà tốt như thế. Giúp ông chủ không những có trứng để ăn mà còn thừa ra để bán, ông chủ rất cưng chiều con gà, nên trong đàn gà mà ông nuôi, con nào đánh nhau với con gà này thì ngay lập tức bị ông chủ bắt nhốt vào lồng không cho ra ngoài, hoặc đem bán, thậm chí là bị giết thịt ăn.

Con gà cũng được ưu tiên hơn trong mọi khoản ăn, uống, chăm sóc, và ngay cả khi nó vào vườn bới tung vườn rau của ông chủ, thì ông chủ vẫn không có ý kiến gì. còn tự nhủ
-Mấy quả trứng mà nó đẻ ra lại chả giá trị gấp nhiều lần mấy cây rau mà nó phá ấy chứ.

Dường như biết được mình được cưng chiều, nên con gà này tính khí cũng rất ngỗ nghịch, hay đánh nhau với những con gà chung đàn khác, có hôm nó còn gây sự với cả những con gà trống, và rất nhiều lần nó vào bới móc phá vườn rau của ông chủ, nhưng ông vẫn nhẫn nhịn, vẫn hết mực chiều nó vì nó vẫn không quên đẻ trứng cho ông.

Một hôm, ông chủ dọn vườn, ông quét lá khô gom lại thành đống, rồi đốt đám lá ấy thành tro. Đống tro tàn đã nguội, nằm im trong góc vườn.

Con gà mái thấy đống tro, liền đi lại bới tung lên, làm cho bụi bay khắp vườn, bay cả vào nhà. Bụi bay cả vào mắt ông chủ. Bới tro xong rồi, con gà mái còn đứng trên đống tro, mà tập gáy như gà trống, ra vẻ rất oai vệ. Ông chủ mắt nhắm mắt mở đi ra, do không nhìn rõ cứ tưởng con gà trống nào bới đống tro, liền rút súng bắn một phát chết con gà.

Lúc mang gà về nhà để làm thịt ông mới nhận ra đó là con gà mà ông yêu quý nhất. Ông chủ tiếc mãi con gà quý, nhưng nó đã chết mất rồi.

Ngụ Ngôn,Văn Học Nghệ Thuật


    Thơ: Vũ Giang Vũ Thuỷ

Cối bé chày to giã mệt nhoài 
May mà sức khoẻ vẫn như trai 
Ngồi đâm mỏi gối đau cơ bắp
Cúi giã còng lưng nhức bả vai 
Thị đỏ mềm mềm kêu óc ách 
Chày lim cứng nhắc nện inh tai 
Muốn làm cối nữa nhưng khuya quá 
Em cất đi dùm để sớm mai !
GIÃ GIÒ
                        NgôThái
Bài họa: Y đề nguyên vận thơ Vũ Giang.

Chầy lim, cối đá giã đến... nhoài
Tuổi tác đang còn ở sức trai
Cậy sức giã lâu... tê cột sống
Khoe tài thúc mãi... mỏi bờ vai
Phì phò, kiệt sức... mờ con mắt
Hổn hển, rã rời... thở lỗ tai
Bà xã cố nèo thêm tý nữa
Thôi đành xin khất... để ngày mai

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa chỗ trồng ngô khoai
Vẳng nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò


Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Cô bé 8 tuổi Yaoyao ở Bắc Kinh, Trung Quốc, vừa trở thành sự kiện gây xôn xao, khi thổ lộ điều ước đầu năm mới của mình là muốn cha ốm suốt đời.
Ngày 5/1, cô giáo chủ nhiệm Hu, ở trường tiểu học Binjiang, quận Shapingba, thành phố Bắc Kinh xem lại bài tập được giao của các học sinh lớp hai của mình. Bài tập yêu cầu các em viết về ước mơ đầu năm mới.


Trên các tờ giấy, cô lần lượt đọc thấy "Ước mơ lớn nhất của em là đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi cuối năm. Nếu được, mẹ em sẽ cho em ra biển trong kỳ Lễ hội Mùa xuân", "Em ước có thể nhảy múa trước toàn trường trong Tết Thiếu nhi"... 

 Rất nhiều điều ước khác nhau. Nhưng cô Hu giật mình khi đọc đến bài của Yaoyao. Trên tờ giấy, có bức tranh bàn tay to lớn của người cha nắm lấy bàn tay bé nhỏ của một cô bé, và bên cạnh đó là dòng chữ "Em ước trong năm mới là cha em sẽ ốm suốt đời".
"Yaoyao, có phải em đã viết sai điều ước của mình? Đó có phải là ước mong trong năm mới của em không?", cô giáo Hu bối rối, nhưng Yaoyao gật đầu xác nhận. 

Theo CCTV, cô giáo lập tức mở cuộc điều tra, bằng cách gọi điện đến gia đình hỏi thăm em có bị cha lạm dụng, bị đánh đập hay đối xử tồi tệ. Mẹ của cô bé, khi biết được điều ước của con mình, đã ngay lập tức đến trường cùng cô giáo. 

Trước mặt hai người, Yaoyao cho biết: "Con chỉ muốn bố ốm vì bố quá bận đến nỗi không thể ở bên con, trừ lúc bố bị ốm". 

Cha của em, Liu Qiang (tên giả) là giám đốc chi nhánh ở Trùng Khánh của một công ty lớn. Công việc khiến ông bận rộn quanh năm suốt tháng, và tham gia vào các hoạt động xã hội hầu như mỗi ngày. Khi ông trở về nhà lúc 1 hoặc 2 giờ sáng đã được xem là sớm. Do vậy hai cha con hầu như không mấy khi thấy mặt nhau.

Một tháng trước, ông bố hứa với con gái nếu cô bé được 100 điểm trong kỳ thi, ông sẽ chiêu đãi món gà rán Kentucky. Và ngày 21/12/2009, cô bé mang bài tập có số điểm 100 trở về nhà, ông bố vẫn không về. Trước khi đi ngủ, Yaoyao đếm ngón tay của mình một cách buồn bã và nói với mẹ: "Bố không còn yêu con nữa. Con đã không nhìn thấy bố 10 ngày rồi". 

Trong dịp Giáng sinh, ông Liu ngập trong các cuộc gặp gỡ và uống quá nhiều đến mức xuất huyết dạ dày và phải nhập viện. Vài ngày sau đó, ông được nghỉ ngơi tại nhà. Trong những ngày đó, Liu ăn tối cùng con gái, giúp cô bé làm bài tập về nhà và sai bảo con. Đôi khi, Liu còn đưa con gái đến siêu thị gần nhà để mua snack. 

Trong những ngày đó, cô bé Yaoyao hạnh phúc như con chim non, hát suốt ngày. Nhưng khi ông bố hồi phục sức khỏe, cũng là chấm hết cho chuỗi ngày hạnh phúc. Liu một lần nữa lại đi công tác triền miên. 

Khi biết được điều ước của con gái mình, ông bố đã lặng người đi, không nói được trong một lúc lâu. "Tôi cũng muốn dành nhiều thời gian hơn cho con gái, nhưng tôi không có lựa chọn nào khác. Tôi đã thất bại trong trách nhiệm làm cha của mình. Điều ước của con gái khiến tôi thấy có lỗi. Tôi cảm thấy có lỗi rằng tôi không thể hứa hẹn mình sẽ làm tốt hơn trong tương lai", Liu nói. 

Cô giáo Hu, chủ nhiệm lớp của Yaoyao, cho biết lớp có 44 học sinh, và hầu hết các em đều nói rằng bố mẹ mình, đặc biệt là bố, hiếm khi dành nhiều thời gian cho chúng. Luôn là ông bà ở với lũ trẻ. 

Tờ "Life Times" và Công ty tư vấn thông tin Horizonkey Bắc Kinh đã thực hiện cuộc khảo sát qua điện thoại trên 1.425 cư dân sống ở 5 thành phố lớn của nước này là Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Vũ Hán và Trùng Khánh. Kết quả cho thấy, ngoài việc dành thời gian để ngủ, 25% mọi người chỉ dành chưa đầy 2 giờ mỗi ngày cho gia đình. 

Những người có học vấn càng cao càng ít dành thời gian trò chuyện với người thân hơn, và cũng có mức độ tự hài lòng thấp hơn. Ngay cả trong khoảng thời gian chưa đến 2 giờ ở cạnh gia đình đó, điều được đề cập đến chủ yếu là những cuộc gặp gỡ trong ngày và các vấn đề đời sống. Có rất ít cuộc trò chuyện sâu sắc và ý nghĩa. 

Còn theo khảo sát trên 1000 người, do Mạng lưới dữ liệu khảo sát Trung Quốc thực hiện, thì 32.6% các bậc cha mẹ thừa nhận họ chưa bao giờ có cuộc trò chuyện sâu sắc với con mình. Ngoài ra, 42.6% các bậc cha mẹ về nhà sau khi trẻ đã lên giường ngủ, trên 33% hiếm khi trò chuyện kỹ lưỡng với trẻ, 27.9% không bao giờ đưa trẻ ra ngoài đi chơi, và chỉ có 24,6% dành thời gian cho con cái. Mặc dù sau cuộc khảo sát, hơn 70% các vị phụ huynh nghĩ rằng họ nên dành nhiều thời gian nhất có thể cho con, rất nhiều người trong số họ tin rằng điều đó chỉ là một giấc mơ.

Trào Phúng,Văn Học Nghệ Thuật

Có một người không may bị cháy nhà, cơn hỏa hoạn nhanh chóng lan rộng, người này lo lắng, sợ cháy tiêu tan mất cả sản nghiệp cả đời tích cóp trong chốc lát.

Bất chợt trời đổ một cơn mưa rào, dập tắt đám cháy, ngôi nhà được cứu thoát khỏi cơn hỏa hoạn, chỉ bị hỏng nhẹ, không hư hỏng mấy.

Thế nhưng chủ nhà ấy vẫn tiếc nuối mà trách ông trời rằng:
-Sao ông trời không mưa sớm hơn một chút, thì có phải nhà ta không bị cháy, không bị hư hại gì cả.

Thật không may cho người này, sau đó ít lâu bị cháy nhà một lần nữa, lần này trời không mưa nữa, cả ngôi nhà bỗng chốc hóa ra tro, tài sản tích cóp cả đời cũng chẳng còn gì.

Người này lại than:
-Trời ơi ! sao lần trước tôi cháy nhà, ông cho một trận mưa mà cứu thoát, sao lần này ông không cho một trận mưa mà cứu thoát tôi lần nữa ? chẳng cứu được hết thì cũng đừng bắt tôi tay trắng chứ !

Người khác nói:
-Lần trước, bị cháy nhà, nhưng không hư hại gì mấy, ông chỉ phải tu sửa một chút, rồi tiếp tục ở được. Trời cứu ông như vậy là nhiều lắm rồi, nhưng ông lại trách ông trời, sao không mưa ngay từ đầu, để ông không bị hư hại gì. Lỗi gây nên hỏa hoạn, là tại ông, sao ông lại trách ông trời ? Vậy nên lần này ông bị cháy nhà, trời không cứu ông nữa.

Trào Phúng,Văn Học Nghệ Thuật

Bác bảo với tôi bác đã già
Già rồi sao bác vẫn chơi Hoa ?
Sáng Hồng, tối Huệ, trưa Đào, Liễu
Nửa đêm mất ngủ với Quỳnh, Giao
Lao đao thế cổ gốc sung già
Chơ vơ hai quả nơi mỏm đá
Một gốc mọc lên chốn thủy hà
Lại ở chỗ kia bác trồng si
Bác chờ đợi chi ở gốc si
Phải chăng quê bác đang nắng cực
Mải miết đợi chờ một buổi mưa !

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Nhà không có bố buồn sao 
cái đinh cũng thiếu, con dao thì cùn
Bơm xe chẳng hiểu cái jun
Rát tay bật lửa, đá mòn xăng khô
Không có bố, không thì giờ
Bữa ăn sớm muộn, chẳng chờ, chẳng mâm
Ngày đông gió bấc mưa dầm
Đậy che mái dột âm thầm  mẹ con
Chẳng vui tiếng điếu rít ròn
Bia không mua uống em còn bán chai
Nước đun sôi để nguội hoài
Nhà không có bố biết ai pha trà
Cho dù bãi mật phù sa
Mà không bên lở chẳng là dòng sông
Nguyễn Thị Mai

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật

Thương em Tuổi mới đầu hai
Đã cô đơn đi qua đời son trẻ
Đứng trước vẻ đẹp tàn phai
Bỗng thấy mình như có lỗi
Hoa tàn mà vẫn có ích

Thơ,Văn Học Nghệ Thuật